Bão bùng thân bọc lấy thân
Tay ôm, tay níu, tre gần nhau thêm.
Thương nhau tre không ở riêng
Luỹ thành từ đó mà nên hỡi người.
Chẳng may thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cải gốc truyền đời cho mặng.
Nòi tre đâu chịu mọc công
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường.
Lưng trần phơi nắng phơi sương,
Có manh áo cộc, tre nhường cho con....
(Nguyễn Duy, Tre Việt Nam, Thơ Việt Nam 1945 – 1975, NXB Văn học)
Hãy viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về đoạn thơ trên (2,5 điểm).
Giúp mik với..!
4. Ý nghĩa đoạn thơ:
Trả lời:
Đoạn thơ ca ngợi tinh thần đoàn kết, gắn bó, yêu thương đùm bọc lẫn nhau của tre – hình ảnh ẩn dụ cho con người Việt Nam. Dù gặp khó khăn, bão tố, tre vẫn ôm lấy nhau, cùng nhau vượt qua thử thách, tạo nên sức mạnh vững chắc như lũy thành. Khi không may có cây gãy cành rơi, tre vẫn giữ vững tinh thần đoàn kết, không rời bỏ nhau. Đó là bài học sâu sắc về tình cảm gắn bó, tương trợ trong cuộc sống.