K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Ba khổ thơ cuối của bài thơ "Quê hương" của Trúc Quỳnh đã khéo léo lột tả được tình yêu tha thiết đối với quê hương, đồng thời chạm đến trái tim người đọc bằng những hình ảnh thân quen và giản dị. Khổ thơ thứ ba vẽ lên hình ảnh ngôi làng nhỏ, với con đường mòn quanh co và những cánh đồng lúa bát ngát, như một bức tranh quê hương tươi đẹp, mộc mạc. Hình ảnh "cánh cò trắng muốt" bay lượn trên cánh đồng tạo nên một khung cảnh yên bình và đầy ắp ký ức tuổi thơ. Khổ thơ thứ tư tiếp nối với âm thanh ríu rít của lũ trẻ chăn trâu, tiếng sáo diều vi vu trong gió, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ, vui tươi của thời ấu thơ. Đặc biệt, khổ thơ cuối cùng với hình ảnh bà cụ già ngồi nhai trầu bên hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về những ngày đã qua, khiến người đọc không khỏi xúc động và trân trọng hơn những giá trị truyền thống, tình cảm gia đình thiêng liêng. Tất cả đã làm nên một bức tranh quê hương thật sống động, giàu cảm xúc, gợi cho người đọc niềm tự hào và tình yêu bất tận đối với nơi chôn rau cắt rốn của mình. nếu sai bạn có thể nói với mình

21 tháng 1

cảm ơn bạn nhé


13 tháng 2 2022

Tham khảo

 

Đây là hai câu thơ đẹp, Tế Hanh đã viết bằng cả tấm tình mến yêu tha thiết làng quê mình. Nhà thơ đã sử dụng, nghệ thuật so sánh, cánh buồm trên con thuyền ra khơi với mảnh hồn làng.

Cánh buồm là vật thể hữu hình, được so sánh với hồn làng, hồn vía của làng chài: cái vô hình, vô ảnh; cái cụ thể với cái trừu tượng, cái vật chất với cái tinh thần, cái bình dị với cái thiêng liêng. Nhà thơ đã linh hồn hóa cánh buồm, thể hiện sự cảm nhận tinh tế, chính xác về hồn quê hương, gợi rất đúng hồn quê thân thuộc.

13 tháng 2 2022

Khổ cuối đc ko bạn?

Bốn câu thơ cuối bài cho thấy nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả. Trong xa cách, nhà thơ “luôn tưởng nhớ” tới quê hương. Niềm thương nỗi nhớ quê hương luôn canh cánh trong lòng. Quê hương luôn hiện lên bằng hình ảnh những con thuyền đánh cá “rẽ sóng chạy ra khơi” với “chiếc buồm vôi”, chiếc buồm đã trải qua bao gian lao mưa nắng, như những người dân chài, bằng ấn tượng “màu nước xanh” của biển, màu “bạc” của những con cá. Nỗi nhớ đó trào dâng niềm xúc động được thể hiện bằng lời, bằng những cảm giác sâu đậm nhất: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá”. Nếu nhà thơ không có một tình yêu chân thành, sâu nặng đối với quê hương thì không thể qua những câu miêu tả mà thể hiện được tình yêu quê hương sâu sắc như thế. Do đó, cảm xúc của tác giả thể hiện mạnh mẽ qua các hình ảnh, qua cách miêu tả. Qua miêu tả, nhà thơ làm nổi bật cái hồn của làng quê, cho thấy không chỉ qua những gì mà các giác quan thu nhận được mà còn bằng sự cảm nhận từ chiều sâu tâm hồn, vì thế “cánh buồm trắng” mới hóa thân thành “mảnh hồn làng” một cách tự nhiên nhất. Sự sáng tạo các hình ảnh để bộc lộ cảm xúc trữ tình tha thiết là nét độc đáo của bài thơ này.

16 tháng 5 2016

câu này mà k pk lm

 

24 tháng 2 2023

- Không khí ồn ào tấp nập, đông vui thể hiện bức tranh sịnh động náo nhiệt đăỳ ắp nềm vui là sự sống

- Tình yêu quê hương

Này mới học luôn

2 tháng 5 2019

Nếu không có mấy câu thơ này, có lẽ ta không biết nhà thơ đang xa quê. ta thấy được một khung cảnh vô cùng sống động trước mắt chúng ta, vậy mà nó lại được viết ra từ tâm tưởng một cậu học trò. từ đó ta có thể nhận ra rằng quê hương luôn nằm trong tiềm thức nhà thơ, quê hương luôn hiện hình trong từng suy nghĩ, từng dòng cảm xúc. Nối nhớ quê hương thiết tha bật ra thành những lời nói vô cùng giản dị: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá”. Quê hương là mùi biển mặn nồng, quê hương là con nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi.

Màu của quê hương là những màu tươi sáng nhất, gần gũi nhất. Tế Hanh yêu nhất những hương vị đặc trưng quê hương đầy sức quyến rũ và ngọt ngào. Chất thơ của Tế Hanh bình dị như con người ông, bình dị như những người dân quê ông, khoẻ khoắn và sâu lắng. Từ đó toát lên bức tranh thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng và hùng tráng từ đời sống lao động hàng ngày của người dân.

Bài thơ đem lại ấn tượng khó phai về một làng chài cách biển nửa ngày sông, lung linh sóng nước, óng ả nắng vàng. Dòng sông, hồn biển ấy đã là nguồn cảm hứng theo mãi Tế Hanh từ thuở “hoa niên” đến những ngày tập kết trên đất Bắc.

Bạn tham khảo trong cuốn "Học luyện văn bản lớp 8" nha