mèo mù vớ cá rán có nghĩa là gì?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


Câu chuyện "Nhân cách quý hơn tiền bạc" nhắc nhở chúng ta rằng đạo đức và phẩm chất con người quan trọng hơn của cải vật chất. Tiền bạc có thể mua được nhiều thứ, nhưng không thể đánh đổi lòng tin và sự tôn trọng. Vì vậy, hãy luôn sống lương thiện, trung thực và nhân hậu để được mọi người yêu quý.

Người ta thường nói, đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, là nơi phản chiếu những suy tư, cảm xúc chân thật nhất của con người. Có những đôi mắt sắc sảo,dịu dàng, sâu lắng. Nhưng với em, đôi mắt đẹp nhất, ấm áp nhất chính là đôi mắt của mẹ—đôi mắt đã dõi theo em suốt những tháng ngày tuổi thơ, chứa đựng biết bao yêu thương, hy sinh thầm lặng.
Trên mỗi con người, đôi mắt được ví như “cửa sổ tâm hồn”, là nơi tỏa sáng những tình cảm và suy nghĩ sâu sắc nhất. Giữa cuộc sống bộn bề và những lo toan thường ngày, đôi khi chúng ta bỏ qua những điều tuyệt vời mà đôi mắt mẹ mang lại. Chính từ ánh nhìn yêu thương, âu yếm của mẹ, tôi mới nhận ra biết bao điều quý giá, những kỉ niệm đáng trân trọng và những bài học không lời từ đôi mắt thân thương ấy.

Câu chuyện "Nhân cách quý hơn tiền bạc" về Mạc Đĩnh Chi dạy chúng ta rằng phẩm chất con người quan trọng hơn của cải vật chất. Dù nghèo khó, ông vẫn giữ vững lòng tự trọng, không tham lam, luôn đề cao đạo đức. Nhờ tài năng và nhân cách cao đẹp, Mạc Đĩnh Chi được người đời kính trọng, chứng minh rằng tiền bạc có thể mất đi, nhưng phẩm giá mới là điều tồn tại mãi mãi.

Nếu chúng ta chủ quan, chúng ta sẽ dễ dàng mắc sai lầm và phải gánh chịu hậu quả.

Mạc Đĩnh Chi dù nghèo khó vẫn giữ phẩm chất thanh cao, ông luôn đặt nhân cách lên trên mọi thứ vật chất. Sự liêm khiết và giàu lòng tự trọng của ông đã trở thành tấm gương sáng cho đời sau noi theo.

Trong cuộc sống, có những con người chỉ xuất hiện thoáng qua, nhưng họ để lại trong ta một dấu ấn không thể nào quên. Có thể chỉ là một lần gặp gỡ, một hành động nhỏ bé nhưng cũng đủ để ta ghi nhớ mãi. Đối với em, người đó là một anh thanh niên chạy xe ba gác mà em tình cờ gặp vào một buổi chiều mưa tầm tã.
Hôm ấy, trời bỗng đổ mưa lớn khi em vừa tan học. Không mang theo áo mưa, em vội vã chạy đến mái hiên của một quán nhỏ ven đường để trú tạm. Gió thổi mạnh làm những giọt mưa hắt vào người em, lạnh buốt. Đường phố giờ tan tầm đông đúc nhưng ai cũng vội vã, ai cũng muốn nhanh chóng về nhà để tránh cơn mưa. Em đứng đó, co ro, lo lắng vì đoạn đường về nhà vẫn còn xa.
Giữa dòng xe cộ tấp nập, em nhìn thấy một chiếc xe ba gác chầm chậm đi qua. Người lái xe là một anh thanh niên chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người cao lớn, nước da ngăm đen rám nắng. Anh mặc một bộ quần áo lao động đã sờn cũ, trên vai khoác tạm một chiếc khăn để che mưa nhưng gần như chẳng còn tác dụng. Đôi tay rắn chắc của anh cầm chặt tay lái, đôi mắt chăm chú nhìn về phía trước, gương mặt hiền lành ánh lên vẻ chịu thương chịu khó.
Bất chợt, anh dừng xe ngay trước mái hiên nơi em đang trú. Lấy từ trong bao tải ra một chiếc áo mưa cũ, anh chìa về phía em và nói với giọng chân thành:
— Em mặc tạm vào đi, trời mưa thế này dễ cảm lắm!
Em ngập ngừng, không dám nhận vì sợ làm phiền anh. Như hiểu được suy nghĩ ấy, anh cười xua tay:
— Anh còn phải chở hàng, mặc vào cũng bất tiện lắm. Em cứ cầm đi, đừng ngại gì cả!
Dứt lời, anh vội vã leo lên xe, tiếp tục hành trình dưới cơn mưa xối xả. Em đứng đó, nhìn theo bóng dáng anh dần khuất xa giữa dòng xe cộ, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Một người xa lạ, không quen biết, vậy mà sẵn sàng chia sẻ với em chiếc áo mưa duy nhất của mình.
Cơn mưa hôm ấy lạnh lẽo nhưng lòng em lại thấy ấm áp lạ thường. Chiếc áo mưa cũ không chỉ giúp em tránh khỏi ướt mà còn để lại một bài học quý giá về lòng tốt và sự sẻ chia giữa những con người xa lạ. Dù chỉ gặp anh một lần, nhưng hình ảnh chàng thanh niên chạy xe ba gác với nụ cười chân chất ấy sẽ mãi in sâu trong tâm trí em, nhắc nhở em rằng trong cuộc sống này, luôn tồn tại những con người tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ nhau dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trời mưa, em gọi anh trai cùng đi cất quần áo
Trời mưa là trạng ngữ, Em là chủ ngữ, gọi anh trai đi cất quần áo là vị ngữ.
Nghĩa là chỉ sự may mắn, dù không thấy đường nhưng chú mèo vẫn vồ được đồ ăn ngon.
Vận may bất ngờ đến với kẻ nghèo hèn đang túng quẫn