Tả về thành thị hoặc nông thôn
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.


Bài làm
Đà Nẵng, ngày 19 tháng 11 năm 2018
Phương Anh thân mến!
Lâu rồi không gặp lại Phương Anh, không biết cậu còn nhớ mình nữa không nhỉ, chắc cậu sẽ rất bất ngờ khi nhận được thư mình nhỉ. Còn mình thì vẫn luôn nhớ và ấn tượng về một cô gái có mái tóc dài, mượt mà cùng nụ cười tỏa nắng của cậu đấy. Mình là Anh Thư đây, chúng mình đã gặp nhau trong đợt thi An toàn giao thông do báo Hoa học trò tổ chức đấy cậu. Mình rất đam mê tìm hiểu sự đa dạng văn hóa con người Việt Nam. Hôm nay, mình viết thư này cho cậu mong muốn chúng ta cùng nhau trao đổi về sở thích và văn hóa vùng miền nơi chúng mình đang sống. Cậu sẵn lòng chứ?,
Mình sẽ giới thiệu cho cậu đôi chút về người miền Trung quê mình nhé. Người miền Trung cần cù, chịu thương, chịu khó, mảnh đất không được sự ưu ái của thời tiết, dù khắc nghiệt lại tạo nên những con người rắn rỏi và đầy nghị lực. Họ chân chất, hiền lành, cũng không cầu kì trong ăn mặc và lối sống, họ sống tiết kiệm và rất biết cách chi tiêu. Người miền Trung cũng hay lo xa, nếp sống "ăn chắc mặc bền" là nét đặc trưng tiêu biểu trong cách sống của con người nơi đây. Miền Trung quê tớ nổi tiếng với những câu hát ví Nghệ Tĩnh, những câu hò hay Nhã nhạc cung đình Huế, còn có những thắng cảnh đẹp như Phong Nha - Kẻ Bàng một trong những hang động đẹp nhất thế giới, Bà Nà Hill - đường lên tiên cảnh, dòng sông Hương thơ mộng hay Phố cổ Hội An cổ kính. Đây cũng là nơi sinh ra nhiều con người của đất nước như Bác Hồ, bác Võ Nguyên Giáp,....Còn ở quê Phương Anh thì sao nhỉ? Con người và nếp sống người dân nơi cậu có gì đặc biệt không? Có điều gì cậu thấy khác ở miền Trung quê mình không? Ở miền Nam có mưa nhiều không nhỉ? Nơi cậu có những địa điểm du lịch nào đẹp giới thiệu cho mình biết với nhé. Chúng mình cùng nhau trao đổi để biết thêm nhiều hơn cậu nhé. Nhận được thư mình thì nhớ viết thư lại cho mình nhé. Mình tin rằng qua những bức thư chúng ta sẽ ngày càng thân thiết và gắn kết vơi nhau hơn.
Còn muốn kể thêm với Phương Anhnhiều điều nữa những đêm cũng đã về khuya, mẹ mình cũng vừa nhắc mình đi ngủ sớm mai còn đến trường. Nên mình tạm dừng bút tại đây nhé, dịp khác chúng ta sẽ trò chuyện nhiều hơn. Chúc Phương Anh sức khỏe và học tập thật tốt nhé.
Mong thư cậu!
Bạn mới quen
Anh Thư
Nguyễn Hoàng Anh Thư
học tốt
Đề bài: Viết một bức thư cho một bạn ở một tỉnh miền Nam
Bài làm
Đà Nẵng, ngày 19 tháng 11 năm 2018
Phương Anh thân mến!
Lâu rồi không gặp lại Phương Anh, không biết cậu còn nhớ mình nữa không nhỉ, chắc cậu sẽ rất bất ngờ khi nhận được thư mình nhỉ. Còn mình thì vẫn luôn nhớ và ấn tượng về một cô gái có mái tóc dài, mượt mà cùng nụ cười tỏa nắng của cậu đấy. Mình là Anh Thư đây, chúng mình đã gặp nhau trong đợt thi An toàn giao thông do báo Hoa học trò tổ chức đấy cậu. Mình rất đam mê tìm hiểu sự đa dạng văn hóa con người Việt Nam. Hôm nay, mình viết thư này cho cậu mong muốn chúng ta cùng nhau trao đổi về sở thích và văn hóa vùng miền nơi chúng mình đang sống. Cậu sẵn lòng chứ?,
Mình sẽ giới thiệu cho cậu đôi chút về người miền Trung quê mình nhé. Người miền Trung cần cù, chịu thương, chịu khó, mảnh đất không được sự ưu ái của thời tiết, dù khắc nghiệt lại tạo nên những con người rắn rỏi và đầy nghị lực. Họ chân chất, hiền lành, cũng không cầu kì trong ăn mặc và lối sống, họ sống tiết kiệm và rất biết cách chi tiêu. Người miền Trung cũng hay lo xa, nếp sống "ăn chắc mặc bền" là nét đặc trưng tiêu biểu trong cách sống của con người nơi đây. Miền Trung quê tớ nổi tiếng với những câu hát ví Nghệ Tĩnh, những câu hò hay Nhã nhạc cung đình Huế, còn có những thắng cảnh đẹp như Phong Nha - Kẻ Bàng một trong những hang động đẹp nhất thế giới, Bà Nà Hill - đường lên tiên cảnh, dòng sông Hương thơ mộng hay Phố cổ Hội An cổ kính. Đây cũng là nơi sinh ra nhiều con người của đất nước như Bác Hồ, bác Võ Nguyên Giáp,....Còn ở quê Phương Anh thì sao nhỉ? Con người và nếp sống người dân nơi cậu có gì đặc biệt không? Có điều gì cậu thấy khác ở miền Trung quê mình không? Ở miền Nam có mưa nhiều không nhỉ? Nơi cậu có những địa điểm du lịch nào đẹp giới thiệu cho mình biết với nhé. Chúng mình cùng nhau trao đổi để biết thêm nhiều hơn cậu nhé. Nhận được thư mình thì nhớ viết thư lại cho mình nhé. Mình tin rằng qua những bức thư chúng ta sẽ ngày càng thân thiết và gắn kết vơi nhau hơn.
Còn muốn kể thêm với Phương Anhnhiều điều nữa những đêm cũng đã về khuya, mẹ mình cũng vừa nhắc mình đi ngủ sớm mai còn đến trường. Nên mình tạm dừng bút tại đây nhé, dịp khác chúng ta sẽ trò chuyện nhiều hơn. Chúc Phương Anh sức khỏe và học tập thật tốt nhé.
Mong thư cậu!
Bạn mới quen
Anh Thư
Nguyễn Hoàng Anh Thư


Chào bạn, chúng ta co thể kết bạn đc ko ?
Chúc mn một ngày tốt lành !!!

Em sinh ra ở thành thị, chưa biết nông thôn là thế nào cả. Mới tuần trước đây thôi, bố mới đưa em đi về thăm một người bạn của bố ở tận mãi Ba Tri, Bến Tre nhân dịp bố được nghỉ lễ 30 - 4 và 1 - 5. Khác với thành phố rất nhiều, đó là cảm giác đầu tiên của em khi từ trên con đường nhựa, bố cho xe rẽ phải vào con đường đá đỏ. Hai bên đường là những thửa ruộng lúa đã chín văng trải dài lút cả tầm mắt. Hết ruộng lúa là đến làng xã. Nhà cửa thưa thớt không như ở thị thành. Nhà cách nhà có khi đến cả vài chục thước. Những vườn cây ăn trái xanh tốt kế tiếp nhau trông như một rừng cây. Khí hậu ở đây sao mà trong lành mát mẻ quá. Đi dưới đường quê, không cần phải đội nón mũ, bởi bóng cây hai bên đường trùm xuống mát rượi. Thỉnh thoảng có những chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh trên đường. Cuộc sống ở đây diễn ra nhẹ nhàng, êm ả không như cuộc sống ồn ào, náo nhiệt nơi thị thành. Tuy mới biết nông thôn lần đầu vậy mà em rất thích cuộc sống ở đây.
Hè năm ngoái, em được theo chân bố vào thành phố Hồ Chí Minh công tác vài hôm, Dù thời gian ngổn ngủi nhưng bố đã tranh thủ đưa em đi chơi một vài nơi. Chao ôi! Thành phố mới ồn ào, sôi động làm sao! Bước xuống đường, xe cộ nối đuôi nhau từng hàng đi lọi như mắc cửi. Ở quê, em thường được mẹ chèo xuồng dẫn đi học. Còn ở đây, mọi người ai cũng đi xe máy và ô tô. Có chiếc xe to như cái nhà di động, cao đến tận hai tâng. Bên lề đường, nhà cửa sát nhau chẳng có kẽ hở với đủ màu sác. Thật là sặc sỡ và bắt mắt. Có tòa nhà, em ngước lên nhìn mãi mà Châng thấy nóc đâu, trông nó như những cột trụ trời vậy. Em vừa thích, vừa sợ khi được bố dân đi thang máy. Thật tài tình, chỉ trong có mấy giây, em đã lên đến lưng chừng trời. Hằng ngày, mẹ em thường đi chợ của các bà bán hàng trên ghe thuyền. Nếu lên đây, chác mẹ phải ngọc nhiên và lọ lâm lâm. Bởi lẽ, hàng hóa được bày bán trong siêu thị rộng lớn, đèn điện lốp lánh, nhìn cái gl cũng đẹp. Siêu thị còn được trang trí lộng lây với các dây màu và đèn nhâ'p nháy, Em thích thú chạy nhảy khắp nơi. Thố nhưng, em vân thích nhất là được bố cho đến thủy cung chơi. Bố bảo nơi đây được xây dựng sâu dưới lòng đất. Khi vào, em ngỡ ngàng đến nỗi không thốt lên lời. Không phải biển cả, mà chú cá heo vân bơi lội tung tăng, Em thậm chí còn được nhìn sát mặt chú, sờ vào chú. Lại còn vô vàn loài vột dưới đáy đại dương cũng ở đây nữa chứ. Chao ôi, đẹp làm sao! Em rất muốn đưa mẹ lên đây chơi một lân, Chắc chắn mẹ sẽ thích. Cuộc sống thành phố khác hỏn cuộc sống ở thôn quê. Em rất yêu thích nơi này. Em muốn được bố đưa lên đây nhiều làn hơn nữa.