K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 12 2022

Sáng nay, em háo hức thức dậy từ sớm, để theo bà đi phiên chợ Tết họp ở đầu làng.

Hôm nay đã là 23 tháng Chạp rồi, nên thời tiết rất là “xuân”. Trong cái không khí lạnh lẽo, là những đợt mưa xuân thỉnh thoảng vương qua vai áo. Ánh nắng mặt trời ấm áp thì chỉ le lói mà thôi. Chỉ thoáng cái, lại bị mây mù che đi.

Khi em và bà đến nơi, phiên chợ đã đông lắm rồi. Cả một vùng đê rộng lớn đã phủ đầy những gian hàng rực rỡ. Người kĩ thì đến sớm dựng chòi, người hào sảng thì chỉ cần trải bạt ra rồi bày hàng lên là được. Về hàng hóa thì đa dạng vô cùng, nhưng đều có điểm chung là dùng cho ngày Tết. Từ thịt cá, rau củ, đến hoa quả, áo quần, giày dép. Rồi cả đủ thứ vật dụng trong nhà cho mọi người sắm sửa như dao thớt, chăn gối, tủ chậu… Cùng các món đồ dành riêng cho bàn thờ tổ tiên như vàng mã, lư hương, cát trắng… Cái gì cũng có, cũng nhiều.

Hấp dẫn và đông vui nhất, vẫn cứ là các gian hàng bày bán đồ phụ kiện trang trí cho ngày Tết. Dù giàu nghèo hay bao nhiêu tuổi, người ta vẫn say sưa với cái gọi là đón Tết. Ai ai đến chợ cũng ghé qua các quầy này, mua đôi câu đối, đĩnh vàng, đòn bánh chưng nhỏ về treo lên cửa, cành đào, cành mai cho có không khí xuân.

Em với bà chơi ở chợ phiên mãi, đến cả quá trưa mới bịn rịn trở về. Không khí ở đó vui tươi quá, nhộn nhịp quá khiến em quên cả cơn đói. Lúc về nhà, tay cầm lỉnh đỉnh đủ thứ đồ, mà em vẫn nuối tiếc ngoái lại nhìn phiên chợ ở đằng xa mãi. Một chút gì đó luyến lưu cứ chộn rộn mãi trong lòng em.

5 tháng 12 2022

           Thơ thì đơn giản mà em cần gì coppy mạng

                      Tuyết sương phủ trắng mây ngàn,

              Non xanh uốn lượn, rừng vàng Việt Nam.

                       Bước chân du thực nhân gian,

              Nơi đâu sánh được giang san nước nhà !

          

 

7 tháng 11 2024

hưng mà em thấy nó khó mè

4 tháng 12 2022

người trong lăng đỏ như tim

lòng ta vui mến gọi người là cha

làng sen thì có bông sen

việt nam thì có bông sen là người

màu đỏ lá cờ trong tim

lòng ta yêu bác lòng người yêu ta

quê hương như một lòng thương

dãi dầm mưa nắng người Hồ Chí Minh

mik chỉ có nguyên 1 bài thui nha!

4 tháng 12 2022

Ngắm nhìn biển rộng bao la

Một màu xanh biếc cho ta say lòng

Ngồi lặng nghe những tiếng sóng vỗ rì rầm 

Giống như lời ru khi ta còn nằm trong nôi.

4 tháng 12 2022

điệp từ

Biện pháp tu từ : điệp ngữ 

Tác dụng : nhấn mạnh vào một sự vật, sự việc nào đó hoặc việc lặp lại có chủ đích nhấn mạnh tâm tư, tình cảm, nỗi lòng của nhân vật được nhắc tới trong câu.

4 tháng 12 2022

Biện pháp tu từ só sánh nhé ở câu 1 và 2 được so sánh với nhau.

Câu 4 cũng có so sánh nhé!

Chúc bạn học tốt!

3 tháng 12 2022

        Công cha như núi Thái Sơn,

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

      Một lòng thờ mẹ kính cha,

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

câu 1 : B - B- B - T - T - B (vần ơn)

câu 2 : T - T  -B - T - B - B - T - B ( V - uồn)

câu 3 : T - B - B -T - T - B (V -a)

câu 4 : B - B - T - T - T - B - T - B (V - à)

18 tháng 12 2022

Tham khảo nhé:

Giờ ra chơi, chúng tôi ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ. Từng đàn ong đông đảo ùa ra sân trường. Ơ! Bụi hoa hồng ở sân trường tôi mọi hôm tươi tắn, cởi mở thế mà hôm nay, những bông hồng lại ủ rũ, cành lá khẳng khiu, trơ trụi. Tôi nghe thấy một chị nức nở:

- Đám học trò gì mà nghịch như giặc! Hôm qua, một cậu nào đó đã ngắt người bạn thân nhất của tôi một cách tàn nhẫn. Tôi đã khóc suốt cả ngày. Tôi sợ lắm! Không biết hôm nay chúng lại giở trò gì nữa đây!

Cây bàng cũng buồn rười rượi chẳng kém. Bác buồn bã kể lể:

- Mùa này tôi ước gì không ra nhiều quả đến vậy. Hôm kia, có mấy cu cậu đã trèo lên tôi hái quả và bẻ khỏi tôi bao nhiêu là cành. Tôi đau điếng nhưng chẳng làm gì được.

Ngay cả cây phượng mới lớn cũng bị bẻ gãy gần hết cành. Trông anh thật đáng thương làm sao! Khi được gieo trồng, anh xanh tốt bao nhiêu thì bây giờ anh ủy mị và nhợt nhạt bấy nhiêu. Anh than thở:

- Tôi thì có hơn gì bác. Bác đã có tuổi rồi, còn tôi thì mới thiếu niên, sức đang khỏe thì tự nhiên có mấy đứa nghịch hơn cả quỷ chẳng biết học lớp nào đến bẻ gãy hết cả cành của tôi. Từ đó tôi đâm ốm, phải mấy tuần thì những cành mới mới ra.

Dì cúc dại vội chen vào ngày:

- Trời ạ, các ông các bà ơi, chị em tôi mới nở cách đây vài ngày thôi mà chiều qua có cô nào ngắt mất em gái tôi. Tôi đã rất cố gắng để giữ cô ta khỏi ngắt em nhưng không được. Tôi buồn lắm.

Mấy dì cúc dại an ủi nhau:

- Thôi, dù thế nào cũng phải gắng mà sống các chị ạ. Chúng ta vốn xấu hơn những chị em khác nhiều, lại được trồng ở góc sân trường là nơi chẳng có mấy ai lui tới, chắc chúng ta sẽ không bị ngắt nhiều đâu.

Càng nghe cây nói, em càng thấy thương hại cho bác bàng đứng tuổi đang sai trĩu quả chín, cho những chị hoa hồng xinh đẹp, anh phượng ốm yếu và những dì cúc dại mộc mạc. Tôi bất chợt thấy một số bạn rủ nhau ngắt một chị hoa hồng. Tôi liền chạy ra nhanh nhất có thể. May sao, khi tôi tới nơi thì các bạn vẫn chưa ngắt hoa. Tạm biệt các bạn nhé! Tôi không thể để những loài cây ở sân trường tôi phải chịu đựng những trò nghịch ngợm của chúng tôi lâu thêm được nữa. Nhưng can ngăn đám bạn kia vẫn chưa đủ. Nếu là tôi, bạn sẽ nói gì với họ?