K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 11 2024

giúp mình

 

22 tháng 11 2024

Năm rồi, tôi được một người bạn giới thiệu cho một cuốn sách, và cho tôi mượn cuốn sách ấy. Tuy tôi là một người ít đọc sách nhưng khi cầm trên tay cuốn “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”, của NXB Hội nhà văn, tôi đã đoán rằng nội dung câu chuyện: “Chắc là có con mèo tìm thấy được một con hải âu con bị bỏ rơi nên đã đem nó về nuôi và dạy nó…bay!” Kì lạ, nội dung chuyện gần giống với những gì tôi đã suy nghĩ. Thế nhưng, câu chuyện ấy không hề đơn điệu mà càng đọc, tôi lại càng cảm thấy bị lôi cuốn, cuốn hút vào câu chuyện ấy.

      Tác giả cuốn sách này là Luis Sepulveda một trong những nhà văn xuất sắc nhất của Chi lê. Quyển sách được xuất bản vào năm 2017, với những câu chuyện đầy cuốn hút về lòng tận tâm và sự quan trọng của việc giữ lời hứa. Đây là quyển sách đầu tiên mà tác giả Luis Sepúlveda viết cho thiếu nhi. Quyển sách có 2 phần, Phần I gồm 9 chương và phần II gồm 11 chương.

      Mở đầu là một cuộc sống khá tươi đẹp của các nhân vật, ai cũng đang tận hưởng sự thoải mái, yên bình của mình. Kengah, cô hải âu đang cùng đàn không may gặp sự cố trong lúc nghỉ ngơi nên cô bị che phủ bởi lớp váng dầu. Mặc dù rất tuyệt vọng về hoàn cảnh hiện tại của mình nhưng cô vẫn không nản chí, cô đã dốc hết sức bay vào bờ và xa hơn nữa là nơi con mèo mun to đùng, mập ú, Zorba đang sống . Vì thời gian gấp rút, sức cô ngày càng cạn kiệt dần, cô đành giao lại quả trứng của mình cho chú mèo Zorba cùng với ba lời hứa mà Zorba có trách nhiệm phải thực hiện thay cô: Con mèo sẽ không ăn quả trứng, trông nom quả trứng tới khi chim con ra đời và cuối cùng là sẽ dạy cho con hải âu bay. Đó quả là những chuyện vô cùng khó khăn với loài mèo! Nhưng dù sao thì Zorba cũng đã hứa với Kengah và nó sẽ phải giữ lời và đồng hành cùng Zorba là những người bạn tốt. Sau đó họ cùng chú Mèo Zorba chăm sóc đến ngày quả trứng nở thành chú hải âu. Zorba đã đặc tên cho chú chim là Lucky. Khi nó nở, Lucky gọi Zorba là mẹ. Và thế là Zorba đã trở thành một người mẹ bất đắc dĩ mặc dù Zorba đã giải thích rằng mình chỉ là một chú mèo đực...Sau đó,  Zorba tập cho hải âu bay, nhưng khi không bay  được Lucky buồn bã tuyệt vọng nhất thì chính lúc đó Zorba luôn bên cạnh an ủi và động viên Lucky. Và cuối cùng bọn mèo đã nhờ đến con người để giúp cho Lucky có thể bay.

      Qua câu chuyện cho ta thấy được tình yêu thương giữa loài vật với nhau, mặc cho sự khác biệt về giống loài nhưng chúng vẫn luôn sẵn lòng giúp đỡ và chăm sóc cho loài vật khác giống loài qua câu nói “Thật dễ dàng để yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn”.Tình cảm của chú mèo Jorba dành cho hải âu con là một tình yêu mẫu tử thiêng liêng không phân biệt giống loài,  những tình yêu thương và việc của Jorba đã vượt cả giới hạn khả năng của nó. Tác giả đã viết một câu chuyện về loài mèo nhưng mang đậm chất tình cảm, trách nhiệm, uy tín, sự quyết tâm, sự can đảm của con người. Có lẽ, đây là thông điệp mà tác giả muốn người đọc cảm nhận được khi đọc cuốn sách này. Cuộc sống vốn dĩ không thể suông sẻ, tràn ngập màu hồng khi chúng ta chỉ đơn độc một mình. Và mỗi người chúng ta, luôn có thể làm được những việc kỳ diệu mà trước đây chúng ta chỉ có thể nói là không thể nào. Chỉ có sự quyết tâm, trách nhiệm, can đảm, ý chí thì mọi thứ chúng ta đã thất bại, sợ hãi đều có thể trở nên thành công.

      Với những người mê đọc sách, có lẽ "Chuyện con mèo dạy hải âu bay" không chỉ là một câu chuyện để giải trí, mà nó còn mang đậm tính nhân văn, đem lại cho ta những bài học quý giá và những hình ảnh thật đẹp. Xin hãy dành 1 ít thời gian để đọc quyển sách này vì có lẽ, nó sẽ không làm phí  một khoảng thời gian của các bạn đâu! 

 

20 tháng 11 2016
Có lần khi ra hiệu sách hỏi mua một cuốn: “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”, tôi nghe bác chủ hàng sách nói: “ Một câu chuyện hay đấy, con hải âu thương con lắm, con người chúng ta cũng chưa thể thương con nhiều như thế.” Mang sách về nhà đọc xong rồi, nghĩ tự mình thấy câu nói của bác chủ hàng sách đúng mà cũng không đúng lắm.Đúng là vì hải âu mẹ yêu thương con thật, nhưng tôi thấy hình như đó không chỉ là câu chuyện của hải âu, đó là câu chuyện tình mẹ con của con người chúng ta đấy.Tác giả Luis Sepúlveda đã viết một câu chuyện về hải âu, về mèo mun đậm chất người.
Tôi bị ám ảnh mãi cái giây phút cuối cùng, khi cô hải âu mẹ Kengah tiên liệu rằng mình sẽ không thể qua khỏi, ý thức rằng cô đã vừa thực hiện chuyến bay cuối cùng của cuộc đời chim hải âu, bản năng của người mẹ trỗi dậy mạnh mẽ, hơn bao giờ hết, cô gửi gắm quả trứng của mình cho một chú mèo hoàn toàn xa lạ với ba di nguyện . “Hãy hứa với tôi là anh sẽ không ăn trứng.””Hứa với tôi anh sẽ chăm lo cho quả trứng đến khi con chim non ra đời”.Hai lời khẩn cầu đầu tiên cũng là ước mong của chim mẹ cầu mong cho chim non được chào đời bình an.Giả dụ không có nó, biết đâu đấy quả trứng bé bỏng của cô đã trở thành món trứng ốp lết cho đàn mèo rồi đồng nghĩa với câu chuyện đến đây có lẽ cũng đã kết thúc.Ước mong cho con được bình an là mơ ước sâu thẳm nhất của tất cả các ông bố bà mẹ trên đời này.Nhưng chưa dừng lại ở đó, lời thỉnh cầu thứ ba mới thực sự sâu sắc, hải âu mẹ muốn chú chim non sau này cũng phải sống cuộc đời hải âu thực thụ- dang rộng đôi cánh bay lượn trên bầu trời rộng lớn:” Hãy hứa với tôi anh sẽ dạy nó bay.”

Nhờ một con mèo ấp trứng chim đã là kì lạ, nhờ mèo dạy hải âu bay thì càng không thể tưởng tượng nổi.Nó hoang đường đến nỗi trong một chốc mèo mun Zorba suy nghĩ đơn giản đã tưởng cô hải âu khốn khổ này không chỉ mê sảng mà còn khùng hoàn toàn rồi.Người đọc chúng ta cũng thấy rõ ràng một sự mâu thuẫn bởi đơn giản mèo thì không thể bay.Nhưng nghĩ cho cùng, tôi lại thấy hình như đó đâu phải sự điên khùng đến mất hết lí trí, tâm nguyện đó được gửi gắm xuất phát từ tình yêu từ trái tim, sự bao chở từ tấm lòng bao la một người mẹ luôn dành cho đứa con yêu dấu của mình.Đó là nhứng điều mà lẽ ra hải âu mẹ phải làm cho con, nhưng tai họa ập đến, không chống trả được, cô chấp nhận số phận của mình nhưng vẫn nuôi hi vọng cho con.Dù cơ hội có mong manh, tưởng như không thể nhưng hải âu mẹ vẫn chấp nhận đánh cuộc bởi hơn ai hết cô hiểu rất rõ đó là điều tốt nhất mẹ hải âu có thể dành cho quả trứng- đứa con chưa thành hình lúc ấy.

Và như thế, chính niềm tin được trao chọn cho chú mèo Zorba, và tình yêu to lớn của mẹ hải âu đã tạo nên cái cớ để mở đầu cho một câu chuyện tưởng như hoang đường: “ Chuyện con mèo dạy hải âu bay.” Tôi có thể chắc chắn rằng những trang sách ấy được nhà văn viết ra không chỉ để dành cho thiếu nhi, nó khiến cho những ai đã từng là thiếu nhi, đã từng là con, đã từng có mẹ và cả những người sau này sẽ là mẹ đọng lại rất nhiều suy nghĩ.Một câu chuyện giản đơn mà thật thấm thía.

Câu truyện về mẹ hải âu khép lại từ khi quả trứng lốm đốm xanh lăn ra khỏi cơ thể đẫm dầu đã cạn kiệt hơi thở của cô.Nhưng một tình yêu thương khác được nhóm lên xuyên suốt mạch truyện.

Chú mèo mun béo mập đơn tốt bụng ban đầu đơn giản chỉ vì nóng lòng muốn cứu sống hải âu mẹ nên tặc lưỡi chấp nhận ba lời thỉnh cầu dù cũng nhận ra nó khá điên khùng.Sau khi mẹ hải âu qua đời, cũng chỉ vì lời hứa, vì danh dự của một con mèo ở cảng đã thề nguyền mà mèo Zorba chấp nhận ủ ấm, che chở quả trứng sau này chính là chú chim non.Nhưng những ngày sau đó, yêu thương tự nhiên đan xen hòa lẫn với trách nhiệm và danh dự đến không thể tách bạch nổi, mèo mun đã dần trở thành một bà má “ xịn” theo đúng nghĩa đen của từ này, nó được trải qua những cảm xúc mà có lẽ một anh chàng mèo hiếm khi nào có được.Tôi tự hỏi mình Zorba là ai? Một chú mèo to lớn tỏ ra dữ dằn,dám dằn mặt, khiến hai con mèo lưu manh đường phố phải run sợ chỉ bằng một cái móng vuốt.Một anh mèo to gan dũng cảm dám một mình xông vào cái nơi ẩm thấp tối tăm nhất, thương lượng rồi đe dọa cả bầy chuột đông đảo bất chấp nguy cơ trở thành món mèo xay.Nhưng kì lạ là cũng có lúc nó biết xúc động và xấu hổ đến mức hồng lựng cả người lên khi đứng trước một chú chim non chiêm chiếp đang hướng về mình cấu một tiếng:
“Má!”Những thái cực cảm xúc, những nét tính cách tưởng chừng như thật khó dung hòa đồng nhất trong cùng một chú mèo Zorba vốn đơn giản.Nhưng dưới ngòi bút tác giả, tất cả những nét tính cách ấy đã được đánh thức một cách tự nhiên như vốn dĩ nó phải như vậy.Bới đơn giản một điều chúng phải thực hiện lời hứa danh dự của mình, bảo vệ và che chở cho chú chim bé nhỏ.

Cái tên Lucky ra đời, ta tự hỏi mình là hai mẹ con nhà hải âu đã may mắn gặp được mèo Zorba rồi tiếp tục nối dài được cuộc hành trình cuộc đời hải âu hay chính mèo Zorba và những chú mèo trong cảng đã gặp may khi trở thành ông bố của một cô “ con gái” với thật nhiều trải nghiệm lẽ ra chả thể có được trong cuộc đời những con mèo dù chúng có biết hết những điều cuốn từ điển bách khoa trứ danh đồ sộ có ghi lại.

Sau bao nhiêu nỗ lực của Zorba, Lucky và cả bầy mèo, cuối cùng hải âu con đã bay được. Khi Lucky la lên ngây ngất khi sải rộng đôi cánh trên bầu trời xám xịt bao la thì những giọt nước mắt hay nước mưa đã phủ mờ đôi mắt màu vàng của con mèo mun to đùng mập ú.Chú mèo hoàn toàn xứng đang với danh hiệu một chú mèo tử tế, cao quý,một con mèo danh dự của bến cảng và cũng là một bà má “ xịn” của hải âu Lucky.

Dẫu cho mãi mãi sau này có lẽ mèo mun Zorba chẳng thể nào biết được tên thật của hải âu mẹ mà nó định cứu ngày nào nhưng nó đã thực hiện được trọn vẹn ba lời hứa với cô hải âu ấy và lời hứa tối thượng nhất: đương nhiên là “ Hãy hứa với tôi anh sẽ dạy nó bay.”Ta mãi mãi không thể quên hình ảnh hai “bà mẹ” đã bao chở hải âu con bé nhỏ với tấm lòng bao dung sâu nặng.Ngòi bút nhân văn của Luis Sepúlveda đã dệt nên câu truyện nhân văn đầy tính người.Văn không còn là văn, qua những cuốn sách ta hiểu rằng những trang văn chân chính chính là tình người,chính là cuộc đời
cho mik hỏi  3  doạn văn này  các bro thấy bài nào hay hơn ; đề : viết doạn văn từ 5-7 câu miêu tả con vật.bài 1:Nhà em có nuôi một chú mèo rất dễ thương tên là mi mi rất ngoan, vâng lời. Mỗi khi em đi học về là Lucy lại ra trước của đón em. Chú mèo quấn quýt bên chân em như muốn em chơi cùng hay vuốt ve bộ lông mượt như nhung của chú vậy. Mi Mi không như những chú mèo ;khác, cứ đến giờ...
Đọc tiếp

cho mik hỏi  3  doạn văn này  các bro thấy bài nào hay hơn ; đề : viết doạn văn từ 5-7 câu miêu tả con vật.

bài 1:Nhà em có nuôi một chú mèo rất dễ thương tên là mi mi rất ngoan, vâng lời. Mỗi khi em đi học về là Lucy lại ra trước của đón em. Chú mèo quấn quýt bên chân em như muốn em chơi cùng hay vuốt ve bộ lông mượt như nhung của chú vậy. Mi Mi không như những chú mèo ;khác, cứ đến giờ ăn là  mi mi ngoan ngoãn nằm dưới bàn chứ không trèo lên ăn vụng đâu ! Vì thế mà nhà em rất thích chơi cùng với mi mi

bài 2:nhà em tên là Thành Trung.Năm nay 10 tuổi.Chú có thân hình hơi béo.Chú khoác trên mình chiếc áo     màu đen.Đôi mắt ấy như hai hòn bi ve long lanh.Chú thường giúp bà bắt chuột và bắt rất giỏi.Em rất yêu  chú !

bài 3:

Con mèo nhà em tên là Miu . Năm nay nó 10 tuổi , bằng tuổi em . Nó có một thân hình gầy trông rất đẹp  Đôi mắt của chú như hai viên bi xanh . Mỗi lần nhìn thấy chú là em muốn  ôm chú lên liền à !

các bạn giúp mik nha

 

1
17 tháng 9 2018

bài 1 sao lúc thì mi mi lúc thì lucy thế 

với đề miêu tả thì mik nghĩ cả 3 đều chưa hợp lí nhé 

13 tháng 3 2023

– Những câu thơ bộc lộ trực tiếp cảm nhận của nhân vật tôi như:

Tôi nằm nghe nhịp nhàng thánh thót. Trái tim tôi hào nhịp trái tim mè

+ Trái tim tôi một phút bỗng mềm đi. Một nỗi gì lâng lâng như hạnh phúc

+ Tôi nằm nghe trái tim mình ca hát. Trên ngực tôi nằm ngủ một con mèo

=> Cảm nhận của nhân vật “tôi” khi cho một chú mèo ngủ yên trên ngực mình: Nhân vật tôi cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ, tràn ngập tình yêu thương, muốn đùm bọc, chở che cho chú mèo bé nhỏ.

8 tháng 1 2024

Nhân vật "tôi" đã có những cảm nhận khi để cho một chú mèo ngủ yên trên ngực mình: 

-“trái tim tôi hòa nhịp trái tim mèo”

- “lâng lâng như hạnh phúc” 

- “nghe trái tim mình hát”

Qua đó, ta thấy được nhân vật "tôi" yêu thương chú mèo chân thành, tình cảm gắn bó thân thiết.

29 tháng 11 2016

Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
Chú chuột đi chợ đàng xa
Mua mắm, mua muối giỗ cha con mèo.

Với chỉ bốn câu ngắn ngủi, nhưng một hoạt cảnh đã được dựng lên: Góc sân, cây cau và con mèo đang trèo cây để tìm bắt chuột...

Mèo và chuột là những con vật rất gần gũi với con người. Cho dù con người có "bên trọng, bên khinh", thì khi nói đến mèo khó có thể quên nói đến chuột và ngược lại. Mèo và chuột như là một cặp phạm trù tương phản. Chúng tồn tại vì có nhau. Sự keo sơn gắn bó này dựa vào quy luật của sự sinh tồn. Mèo cần chuột để làm thức ăn. Con người cần mèo để chuyên trị kẻ đục khoét và trộm cắp lương thực là con chuột.

Hình ảnh mèo tìm bắt chuột là hình ảnh bình thường và quen thuộc, nhất là tại các gia đình ở khu vực nông thôn. Sự tìm và diệt này dưới cái nhìn bình đẳng của muôn loài dường như có điều gì đó bất nhẫn. Ngày xưa, ai đó đã thi vị hóa chuyện mèo diệt chuột thành những câu ca dao mà từ nhỏ không ai không thuộc:

Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
Chú chuột đi chợ đàng xa
Mua mắm, mua muối giỗ cha con mèo.

Đọc đi đọc lại mấy câu ca dao trên, rồi suy ngẫm ta thấy cổ nhân rất thâm thúy và hài hước. Với chỉ bốn câu ngắn ngủi, nhưng một hoạt cảnh đã được dựng lên: Góc sân, cây cau và con mèo đang trèo cây để tìm bắt chuột.

Ở quê, để tránh sự lụt lội hằng năm và để cho an toàn, những con chuột tinh khôn đã làm tổ trên tận ngọn cây cau cao vút. Điều này khiến cho mèo không phải thích viếng lúc nào cũng được. Trèo cao luôn là chuyện nhọc nhằn. Nhưng mèo đã trèo và đã đến. Than ôi, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì, vì sự trùng hợp tình cờ giữa sự viếng thăm và vắng mặt.

Sự "hỏi thăm chú chuột" của mèo là tiếng gầm gừ và động tác cào cấu hù dọa để làm lộ mặt đối phương. Tiếc thay, kẻ mạnh lần này đã bị thất bại trong kế hoạch săn mồi. Chúng ta hãy hình dung vẻ mặt ngơ ngác, tiếc nuối và hụt hẫng của con mèo sau khi vất vả trèo cao nhưng không tìm thấy mục tiêu. Sự vắng mặt của chuột cũng là vì kế sinh nhai mà thôi: Chú chuột đi chợ đàng xa/ Mua mắm, mua muối... Nhưng xét cho cùng thì chuột cũng sẽ bị vồ dưới nanh vuốt của mèo. Bởi từ xa xưa nó luôn là con vật để "giỗ cha con mèo".

Có thể hiểu đoạn ca dao như là lời đùa cợt hay là sự cảm thông chia sẻ với con "mèo cưng" đã bỏ nhiều công sức ra để săn mồi nhưng tạm thời thất bại.

Tuy nhiên, qua những lời ca dao đẹp này, mối quan hệ gần giũ giữa mèo và chuột được nêu lên, quy luật sinh tồn tất yếu trong tự nhiên được diễn tả, nhưng không để lộ dấu vết nào của sự chết chóc. Cách thể hiện của đoạn ca dao thật là tuyệt mỹ. Chính điều đó đã làm mê đắm lòng tất cả những ai đọc và thuộc đoạn ca dao qua nhiều thế hệ, cho dù là trẻ thơ hay người đã lên hàng lão.

Bạn tham khảo nhé! Chúc bạn học tốt!

Sau khi đọc tác phẩm "Ông đồ", em cảm thấy xót thương cho hoàn cảnh và số phận của nhân vật ông đồ khi nền Nho học đã tàn phai. Ban đầu, trong những ngày tháng huy hoàng, ông đồ nhận được sự chú ý và ngưỡng mộ vì tài năng và học vấn. Vậy mà sau đó vài năm, ông lại bị lãng quên bên góc phố quen thuộc. Ông đồ như một người nghệ sĩ, mang hết tài năng của mình hiến cho cuộc đời nhưng cũng không thể chiến thắng được với thời gian. Cả bài thơ ta thấy được tâm trạng u buồn, cô đơn, tủi phận, thấm đẫm nỗi sầu nhân thế của ông đồ già cô đơn lỡ vận. 

10 tháng 9 2018

Thủy là một em bé rất nhân hậu, giàu tình thương, rất quan tâm săn sóc đến anh trai. Mỗi con búp bê đều được Thủy đặt cho một,cái tên riêng: Con Vệ Sĩ, con Em Nhỏ, và Thủy luôn luôn đặt chúng cạnh nhau, “quàng tay lên vai nhau” thân thiết. Thủy đã mang kim chỉ ra bãi bóng vá áo cho anh trai. Trước khi giã biệt anh còn dặn dò: "Anh ơi! bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho anh nhé..”. Thành nằm mê ngủ thấy ma, Thủy-đã có sáng kiến bắt con Vệ Sĩ khoác dao díp gác cho anh trai ngủ. Trước lúc theo mẹ về quê ngoại, Thủy ôm hôn con Vệ Sĩ và ân cần dặn dò: "Vệ Si thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh trai tao ngủ nhé..”.