Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Tôi ước mình có thể nhào ra mà ôm chặt lấy mẹ, hít hà đến no căng mùi của mẹ. Lúc nào tôi cũng thèm khát cái mùi quyến rũ ấy. Nhưng mẹ đang có bao nhiêu người vây xung quanh. Người thì đốt bồ kết cho mẹ bước qua. Người thì xếp lại giường chiếu cho mẹ ngồi xuống. Người thì hỏi han, dặn dò việc kiêng cữ. Hàng xóm nghe tin cũng nháo nhác chạy xem mặt em bé. Rồi bình phẩm xem rốt cục em bé giống ai. Nhà đầy chật tiếng nói cười. Chỉ có mình tôi lại không thể đến gần mẹ, không thể chạm được vào mẹ. Tôi chỉ có thể đứng im ở chỗ trú ẩn bí mật của mình, lặng lẽ chờ đợi…Sau một hồi xúm tụm cười nói rổn rảng, hàng xóm vãn dần, để lại những vết chân xôn xao dưới nền nhà. Lúc này thì tôi không cần phải cố rướn mắt lên tìm mẹ qua những lưng người nhấp nhô nữa. Mẹ đã hiển hiện trước mắt tôi, chỉ vài bước chân. Gần đến độ tôi cảm nhận rõ rệt nhịp thở phập phồng của mẹ trong cánh áo căng nức sữa. Mẹ nằm xuống giường. Lưng mẹ quay ra phía cửa sổ và mặt hướng vào trong. “Cái vỏ đỗ” trên đầu mẹ rốt cuộc đã chịu nứt ra, để lộ khuôn mặt mệt mỏi với những đường gân xanh xao hằn lên quanh cổ. Tôi thấy mẹ thở dốc. Đoạn mẹ ôm bụng, mặt nhăn nhó. Cứ vài phút, tôi lại thấy mặt mẹ dúm lại, các nếp nhăn trên trán và thái dương ép vào nhau, đau đớn. Nhưng mẹ chỉ rên khe khẽ. Rất khẽ. Có lẽ chỉ mình tôi mới cảm nhận được.Em bé bắt đầu cựa quậy trong đống khăn áo kín mít. Mẹ hối hả vạch ti, nhét vào miệng em. Tôi thấy ánh mắt mẹ nhìn em ánh lên sự kiêu hãnh thầm kín, dù cơn đau vẫn khiến mặt mẹ cau lại. Vậy là cuối cùng thì mẹ cũng đã sinh được cho bố một thằng cu con. Một thằng cu con hẳn hoi đấy nhé! Chốc chốc bố lại chạy từ nhà ngoài vào ngó mặt em bé. Điệu bộ loi choi của bố trông chẳng khác nào một con cào cào hiếu động. Tại bố đang vui quá đấy mà. Làm cào cào thì đã làm sao chứ! Bố đã có thằng nối dõi rồi. Đời bố thế là mãn nguyện rồi. Tiên sư bố lão thầy bói, dám nói ông vô phúc, tuyệt tự. Bao giờ cu lớn, bố bế cu sang đái vào nhà lão một bãi thật to cho hả nhá.Mẹ bật cười. Chưa bao giờ tôi thấy khuôn mặt mẹ hạnh phúc đến thế.Trước đây mẹ đã từng hai lần mang thai. Lần nào mẹ cũng phải nằm một chỗ, chân gác lên cao, hạn chế tối đa việc di chuyển. Đến chuyện ăn uống của mẹ cũng phải có người bưng đến tận miệng. Nhưng lần nào gần đến tháng sinh, những thai nhi đã thành hình thành hài ấy đều lẳng lặng trôi khỏi cơ thể mẹ, không cách gì cứu vãn. Mẹ đau đớn, viết tên con trên những mẩu giấy xé vội từ cuốn sổ cũ, điểm chỉ ngón tay mình rồi đốt đi. Để phòng nhỡ sau này có gặp nhau dưới ấy, mẹ còn biết đường mà nhận ra con. Đốt xong mẩu giấy ghi tên con, mẹ sụp xuống, chẳng khác nào đám tro tàn, chẳng may lỡ có cơn gió mạnh là bay mất.Mẹ nằm bẹp dí trên giường nhiều ngày liền, không nói năng. Tấm chăn đắp trên người mẹ mỏng dần, mỏng dần. Nhiều lúc tôi thảng thốt nhìn tấm chăn xẹp lép, nguội lạnh hơi người mà tự hỏi: mẹ còn ở trong đó không hay đã tan biến mất? Nhưng tôi không thể làm gì. Tôi chỉ biết nhìn mẹ và thầm cầu mong mẹ hãy mở mắt nhìn tôi. Để nhắc mẹ nhớ ra rằng, mẹ vẫn còn tôi đây mà. Mẹ đừng bỏ đi như một hơi thở dài.Ngày này sang ngày khác, việc duy nhất tôi làm là kiên nhẫn ngồi trông mẹ. Tôi quan sát từng động tĩnh từ chiếc chăn đắp phẳng lì trên giường. Chỉ cần nó phập phồng cựa quậy là tôi yên tâm. Nhưng có lần tay mẹ đột nhiên rơi ra ngoài chăn, các ngón thẳng đơ, bất động. Lúc ấy, tôi sợ đến tê điếng. Chẳng lẽ mẹ đã bỏ thế giới buồn rầu này mà đi?May quá, mẹ không biến mất. Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, mẹ loạng choạng ngồi dậy khỏi đống chăn sực nức mùi buồn. Đôi mắt mẹ u uất, giống như thể có bao nhiêu hơi thở dài mẹ đã nhốt chúng vào đó cả rồi. Giờ là lúc phải gượng dậy mà sống thôi. Mẹ thu gom quần áo sơ sinh, cất sâu vào đáy tủ. Mẹ tất tả quần ống thấp ống cao lo sắp xếp nhà cửa sau một thời gian bê trễ, cỏ rả sắp đua ra đến tận bậc thềm, ba ông đầu rau đổ nghiêng đổ ngả.Tưởng là nguôi nguôi được rồi, vậy mà vài tuần sau, trong lúc quét nhà mẹ lại nhặt được chiếc giày len em bé mẹ hì hục đan bữa trước bị rơi ở gầm giường. Mẹ nâng chiếc giày như nâng một đứa trẻ. Mẹ áp chiếc giày vào bụng. Áp thật lâu, hai mắt nhắm nghiền. Lúc mẹ mở mắt ra thì hai mắt đã biến thành hồ nước đầy ứ. Mẹ ngước lên trời. Mẹ nhìn về phía bàn thờ tổ tiên. Mẹ cầu khẩn cả đến ông thần thổ địa. Sao mẹ không thể có thêm những đứa con? Tại sao? Trong cơn hoang mang, tuyệt vọng, mắt mẹ chạm vào mắt tôi. Mẹ giật thót người. Cả người mẹ cứng đờ. Mẹ lấy tay áo, thấm bớt nước đang đầy úng trong mắt, rồi chăm chăm nhìn tôi. Như thể muốn hỏi: “Con đấy ư?”.Ánh nhìn nghi ngại của mẹ khiến tôi bối rối. Chẳng lẽ mẹ quên tôi rồi? Chẳng lẽ với mẹ, tôi không còn tồn tại? Không, tôi không bỏ mẹ đi như các em. Tôi vẫn ở đây, ngay bên cạnh mẹ thôi. Tôi không buồn vì chuyện mẹ quên tôi. Tôi hiểu, những ngày tháng u uất vừa qua quá nặng nề với mẹ. Mẹ cần thời gian để hồi phục, để nhớ được mọi chuyện.Tuy nhiên sự xuất hiện của tôi lúc này hình như khiến mẹ khó xử. Mẹ đang ăn năn, hối hận chăng? Lẽ ra mẹ không được xao nhãng tôi như vậy. Dù sao tôi cũng là một đứa con của mẹ. Hai mắt mẹ nhìn tôi rưng rưng. Tôi cố đọc những hơi thở dài đang vần vũ trong mắt mẹ. Tôi biết làm sao để chúng tan đi, để mẹ không còn phải đau khổ nữa? Tôi thấy môi mẹ mấp máy. Hình như mẹ đang nói lời xin lỗi tôi. Nhưng tại sao mẹ phải xin lỗi tôi? Lẽ ra tôi mới là kẻ phải nói ra điều ấy. Tôi đã không thể làm cho mẹ vui. Tôi ước một lần được cất lên tiếng gọi “Mẹ ơi”. Nhưng những tiếng kêu tuyệt vọng ấy chỉ có thể vang lên trong tâm tưởng của tôi. Mẹ sẽ mãi mãi chẳng bao giờ nghe được…***Đó thực sự là một cơn ác mộng. Đầu tiên chỉ là những tàn lửa rơi ra từ bóng đèn điện bị nổ bất thình lình. Chúng bám vào chiếc chăn bông. Trong chớp mắt, chúng bám dính lấy lớp bông xốp mềm, và trận oanh tạc lúc này mới chính thức bắt đầu. Khói nghi ngút bốc lên khiến tôi ho sặc sụa. Cổ họng tôi như bị ai bóp thắt nghẹn lại, không tài nào thở nổi. Tôi muốn gào lên. Nhưng rốt cuộc tôi chỉ có thể thốt lên những tiếng ú ớ yếu ớt. Tôi muốn lao ra ngoài. Nhưng tôi không thể di chuyển. Từ lúc sinh ra, hai chân, hai tay tôi chỉ là hai dẻo thịt nhẵn thín và ngắn ngủn. Tôi chỉ có thể ngồi yên một chỗ, hoặc tự đổ người ra rồi lăn đi như một củ khoai bị người ta hất đi. Nhưng khói làm tôi cay mắt, mất phương hướng. Tôi nhắm nghiền mắt, cố tìm dưỡng khí để tiếp sức cho cái lồng ngực đang kiệt quệ. Nhưng lửa đã bắt đầu bùng lên, nhanh như một cơn bão. Toàn thân tôi bị vùi trong cơn bão dữ dằn ấy, không cách nào trốn thoát. Tôi nghe tiếng mẹ gào khóc. Tôi nghe tiếng bố sục sạo khắp nhà…Đó chỉ là một cơn ác mộng. Chắc chắn thế. Vì tôi vẫn còn đây. Với nỗi kinh hãi chưa hề nguôi ngoai…***Những ngày sống lầm lũi, câm lặng tiếp diễn trong ngôi nhà của chúng tôi. Bố vùi mình vào những trận rượu thâu đêm suốt sáng. Tôi vẫn náu nơi góc tường hôi rình mùi cứt gián và nước đái chuột. Mẹ vẫn tiếp tục nuôi hy vọng về những đứa con khỏe mạnh, lành lặn. Chỉ tiếc tôi không thể làm được điều ấy. Tôi chỉ là hơi thở dài của mẹ, làm mẹ buồn, mẹ khổ. Tốt nhất là mẹ không phải thở dài, nghĩa là mẹ đừng có tôi thì hơn. Nhưng tôi đã sinh ra rồi. Tôi là con của mẹ. Tôi không nỡ rời xa mẹ…***Trộm vía em trai tròn trịa như một cái bắp ngô khổng lồ vùi trong đống chăn đệm thơm nức sữa mẹ. Nhà cửa từ sáng đến tối nhớn nhác hết cả. Mong ước của mẹ cuối cùng đã được thỏa nguyện. Mẹ sẽ không còn phải nửa đêm nằm ôm ngực, nén hơi thở dài. Mẹ không còn chập chờn những giấc ngủ cùng những mộng mị, và thấp thỏm chờ để mở cửa dìu bố vào nhà trong tình trạng toàn thân chảy ra như sợi bún rữa. Bây giờ thì mọi chuyện đã thay đổi rồi. Tối nào bố cũng ở nhà. Bạn rượu theo bố về nhà và chuyển sang món cờ tướng. Có những trận cờ kéo dài đến nửa đêm chưa phân thắng bại, trong khi mẹ đã buồn ngủ rũ rượi ra rồi. Dù sao thế vẫn còn tốt chán. Chính em bé đã giúp mẹ thay đổi cuộc đời. Mẹ đã bớt thở dài. Mẹ cười nhiều hơn. Tôi thích nhất là được nhìn nụ cười của mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng ngời như ánh nắng buổi sớm. Mẹ có biết điều ấy không?Từ khi có em bé, mẹ chuyển sang nằm ở giường bên. Chiếc phản cũ của ông nội, nơi mẹ và tôi ngày xưa hay nằm được kê xích vào trong góc. Mẹ xếp đầy quần áo, khăn tã của em bé trên đó để dễ lấy. Tôi thích sự bề bộn mới mẻ này. Nó khiến cho chỗ ẩn náu của tôi trở nên ấm áp hơn.Tôi chờ mỗi ngày mới bắt đầu, để được nhìn mẹ và em bé. Trộm vía, em bé lớn phổng lên mỗi ngày, như thể một quả bóng được tiếp thêm hơi. Hai má em đỏ hồng như cánh đào. Hai mắt đen nhưng nhức, thao láo nhìn vào mọi ngóc ngách trong ngôi nhà, vừa tò mò, vừa lạ lẫm. Không mất quá nhiều thời gian để em phát hiện ra tôi đang âm thầm náu trong góc nhà ẩm tối. Mắt em tròn xoe, ngơ ngác. Em nhìn tôi như muốn hỏi “Ai đấy?”. Mẹ bế em lại gần tôi, thầm thì: “Chị bé đấy! Em chào chị bé đi”.Dường như vẫn ngạc nhiên về sự xuất hiện của “chị bé”, em bé chằm chằm nhìn tôi. Nhưng em không chơi lâu với tôi được. Em lăn ra ngủ sau khi bú no sữa mẹ. Tranh thủ lúc em ngủ, mẹ ngồi vuốt từng chiếc tã thơm mùi nắng, gấp lại thật vuông vắn. Mẹ khua bớt mạng nhện giăng trên đình màn. Mẹ tra dầu vào bản lề cửa cho đỡ cọt kẹt.Xao xác từ sáng đến chiều, với hàng trăm việc không tên, một ngày của mẹ sẽ trôi qua thật nhanh. Buổi tối, mẹ luôn là người sau cùng đi ngủ. Mẹ lo đóng cửa rả, xếp lại cốc chén ngả nghiêng trên bàn cho gọn lại, sau đó mới lục xục chui vào màn, dọi muỗi đến khi yên tâm không có con nào ẩn nấp trong màn, mẹ mới chịu tắt đèn, nằm xuống, kết thúc một ngày bận rộn. Từ góc của mình, tôi thấp thỏm chờ tới lúc đèn điện phụt tắt. Trong tích tắc căn nhà như bị thả rơi vào một vùng tối châng lâng, mơ hồ. Nhưng tôi vẫn cảm nhận rất rõ mùi mẹ nồng nã ở giường bên. Này là mùi mồ hôi vẫn còn rịn trên cổ. Này là mùi sữa em bé ti làm rớt ra vạt áo. Này là mùi dầu gội đầu vẫn còn vương vất trên tóc. Tất cả quyện thành mùi của mẹ. Tôi thèm làm sao cái cảm giác được rúc vào giữa cái mùi nhưng nhức ấy mà ngủ. Đằng này, cách nhau có mấy bước chân…Tôi không thể giành được mẹ. Tôi không có quyền giành mẹ. Tôi là sản phẩm bị lỗi của tạo hóa. Tôi làm khổ mẹ. Tôi làm...
Trl :
Tôi ước mình có thể nhào ra mà ôm chặt lấy mẹ, hít hà đến no căng mùi của mẹ. Lúc nào tôi cũng thèm khát cái mùi quyến rũ ấy. Nhưng mẹ đang có bao nhiêu người vây xung quanh. Người thì đốt bồ kết cho mẹ bước qua. Người thì xếp lại giường chiếu cho mẹ ngồi xuống. Người thì hỏi han, dặn dò việc kiêng cữ. Hàng xóm nghe tin cũng nháo nhác chạy xem mặt em bé. Rồi bình phẩm xem rốt cục em bé giống ai. Nhà đầy chật tiếng nói cười. Chỉ có mình tôi lại không thể đến gần mẹ, không thể chạm được vào mẹ. Tôi chỉ có thể đứng im ở chỗ trú ẩn bí mật của mình, lặng lẽ chờ đợi…Sau một hồi xúm tụm cười nói rổn rảng, hàng xóm vãn dần, để lại những vết chân xôn xao dưới nền nhà. Lúc này thì tôi không cần phải cố rướn mắt lên tìm mẹ qua những lưng người nhấp nhô nữa. Mẹ đã hiển hiện trước mắt tôi, chỉ vài bước chân. Gần đến độ tôi cảm nhận rõ rệt nhịp thở phập phồng của mẹ trong cánh áo căng nức sữa. Mẹ nằm xuống giường. Lưng mẹ quay ra phía cửa sổ và mặt hướng vào trong. “Cái vỏ đỗ” trên đầu mẹ rốt cuộc đã chịu nứt ra, để lộ khuôn mặt mệt mỏi với những đường gân xanh xao hằn lên quanh cổ. Tôi thấy mẹ thở dốc. Đoạn mẹ ôm bụng, mặt nhăn nhó. Cứ vài phút, tôi lại thấy mặt mẹ dúm lại, các nếp nhăn trên trán và thái dương ép vào nhau, đau đớn. Nhưng mẹ chỉ rên khe khẽ. Rất khẽ. Có lẽ chỉ mình tôi mới cảm nhận được.Em bé bắt đầu cựa quậy trong đống khăn áo kín mít. Mẹ hối hả vạch ti, nhét vào miệng em. Tôi thấy ánh mắt mẹ nhìn em ánh lên sự kiêu hãnh thầm kín, dù cơn đau vẫn khiến mặt mẹ cau lại. Vậy là cuối cùng thì mẹ cũng đã sinh được cho bố một thằng cu con. Một thằng cu con hẳn hoi đấy nhé! Chốc chốc bố lại chạy từ nhà ngoài vào ngó mặt em bé. Điệu bộ loi choi của bố trông chẳng khác nào một con cào cào hiếu động. Tại bố đang vui quá đấy mà. Làm cào cào thì đã làm sao chứ! Bố đã có thằng nối dõi rồi. Đời bố thế là mãn nguyện rồi. Tiên sư bố lão thầy bói, dám nói ông vô phúc, tuyệt tự. Bao giờ cu lớn, bố bế cu sang đái vào nhà lão một bãi thật to cho hả nhá.Mẹ bật cười. Chưa bao giờ tôi thấy khuôn mặt mẹ hạnh phúc đến thế.Trước đây mẹ đã từng hai lần mang thai. Lần nào mẹ cũng phải nằm một chỗ, chân gác lên cao, hạn chế tối đa việc di chuyển. Đến chuyện ăn uống của mẹ cũng phải có người bưng đến tận miệng. Nhưng lần nào gần đến tháng sinh, những thai nhi đã thành hình thành hài ấy đều lẳng lặng trôi khỏi cơ thể mẹ, không cách gì cứu vãn. Mẹ đau đớn, viết tên con trên những mẩu giấy xé vội từ cuốn sổ cũ, điểm chỉ ngón tay mình rồi đốt đi. Để phòng nhỡ sau này có gặp nhau dưới ấy, mẹ còn biết đường mà nhận ra con. Đốt xong mẩu giấy ghi tên con, mẹ sụp xuống, chẳng khác nào đám tro tàn, chẳng may lỡ có cơn gió mạnh là bay mất.Mẹ nằm bẹp dí trên giường nhiều ngày liền, không nói năng. Tấm chăn đắp trên người mẹ mỏng dần, mỏng dần. Nhiều lúc tôi thảng thốt nhìn tấm chăn xẹp lép, nguội lạnh hơi người mà tự hỏi: mẹ còn ở trong đó không hay đã tan biến mất? Nhưng tôi không thể làm gì. Tôi chỉ biết nhìn mẹ và thầm cầu mong mẹ hãy mở mắt nhìn tôi. Để nhắc mẹ nhớ ra rằng, mẹ vẫn còn tôi đây mà. Mẹ đừng bỏ đi như một hơi thở dài.Ngày này sang ngày khác, việc duy nhất tôi làm là kiên nhẫn ngồi trông mẹ. Tôi quan sát từng động tĩnh từ chiếc chăn đắp phẳng lì trên giường. Chỉ cần nó phập phồng cựa quậy là tôi yên tâm. Nhưng có lần tay mẹ đột nhiên rơi ra ngoài chăn, các ngón thẳng đơ, bất động. Lúc ấy, tôi sợ đến tê điếng. Chẳng lẽ mẹ đã bỏ thế giới buồn rầu này mà đi?May quá, mẹ không biến mất. Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, mẹ loạng choạng ngồi dậy khỏi đống chăn sực nức mùi buồn. Đôi mắt mẹ u uất, giống như thể có bao nhiêu hơi thở dài mẹ đã nhốt chúng vào đó cả rồi. Giờ là lúc phải gượng dậy mà sống thôi. Mẹ thu gom quần áo sơ sinh, cất sâu vào đáy tủ. Mẹ tất tả quần ống thấp ống cao lo sắp xếp nhà cửa sau một thời gian bê trễ, cỏ rả sắp đua ra đến tận bậc thềm, ba ông đầu rau đổ nghiêng đổ ngả.Tưởng là nguôi nguôi được rồi, vậy mà vài tuần sau, trong lúc quét nhà mẹ lại nhặt được chiếc giày len em bé mẹ hì hục đan bữa trước bị rơi ở gầm giường. Mẹ nâng chiếc giày như nâng một đứa trẻ. Mẹ áp chiếc giày vào bụng. Áp thật lâu, hai mắt nhắm nghiền. Lúc mẹ mở mắt ra thì hai mắt đã biến thành hồ nước đầy ứ. Mẹ ngước lên trời. Mẹ nhìn về phía bàn thờ tổ tiên. Mẹ cầu khẩn cả đến ông thần thổ địa. Sao mẹ không thể có thêm những đứa con? Tại sao? Trong cơn hoang mang, tuyệt vọng, mắt mẹ chạm vào mắt tôi. Mẹ giật thót người. Cả người mẹ cứng đờ. Mẹ lấy tay áo, thấm bớt nước đang đầy úng trong mắt, rồi chăm chăm nhìn tôi. Như thể muốn hỏi: “Con đấy ư?”.Ánh nhìn nghi ngại của mẹ khiến tôi bối rối. Chẳng lẽ mẹ quên tôi rồi? Chẳng lẽ với mẹ, tôi không còn tồn tại? Không, tôi không bỏ mẹ đi như các em. Tôi vẫn ở đây, ngay bên cạnh mẹ thôi. Tôi không buồn vì chuyện mẹ quên tôi. Tôi hiểu, những ngày tháng u uất vừa qua quá nặng nề với mẹ. Mẹ cần thời gian để hồi phục, để nhớ được mọi chuyện.Tuy nhiên sự xuất hiện của tôi lúc này hình như khiến mẹ khó xử. Mẹ đang ăn năn, hối hận chăng? Lẽ ra mẹ không được xao nhãng tôi như vậy. Dù sao tôi cũng là một đứa con của mẹ. Hai mắt mẹ nhìn tôi rưng rưng. Tôi cố đọc những hơi thở dài đang vần vũ trong mắt mẹ. Tôi biết làm sao để chúng tan đi, để mẹ không còn phải đau khổ nữa? Tôi thấy môi mẹ mấp máy. Hình như mẹ đang nói lời xin lỗi tôi. Nhưng tại sao mẹ phải xin lỗi tôi? Lẽ ra tôi mới là kẻ phải nói ra điều ấy. Tôi đã không thể làm cho mẹ vui. Tôi ước một lần được cất lên tiếng gọi “Mẹ ơi”. Nhưng những tiếng kêu tuyệt vọng ấy chỉ có thể vang lên trong tâm tưởng của tôi. Mẹ sẽ mãi mãi chẳng bao giờ nghe được…***Đó thực sự là một cơn ác mộng. Đầu tiên chỉ là những tàn lửa rơi ra từ bóng đèn điện bị nổ bất thình lình. Chúng bám vào chiếc chăn bông. Trong chớp mắt, chúng bám dính lấy lớp bông xốp mềm, và trận oanh tạc lúc này mới chính thức bắt đầu. Khói nghi ngút bốc lên khiến tôi ho sặc sụa. Cổ họng tôi như bị ai bóp thắt nghẹn lại, không tài nào thở nổi. Tôi muốn gào lên. Nhưng rốt cuộc tôi chỉ có thể thốt lên những tiếng ú ớ yếu ớt. Tôi muốn lao ra ngoài. Nhưng tôi không thể di chuyển. Từ lúc sinh ra, hai chân, hai tay tôi chỉ là hai dẻo thịt nhẵn thín và ngắn ngủn. Tôi chỉ có thể ngồi yên một chỗ, hoặc tự đổ người ra rồi lăn đi như một củ khoai bị người ta hất đi. Nhưng khói làm tôi cay mắt, mất phương hướng. Tôi nhắm nghiền mắt, cố tìm dưỡng khí để tiếp sức cho cái lồng ngực đang kiệt quệ. Nhưng lửa đã bắt đầu bùng lên, nhanh như một cơn bão. Toàn thân tôi bị vùi trong cơn bão dữ dằn ấy, không cách nào trốn thoát. Tôi nghe tiếng mẹ gào khóc. Tôi nghe tiếng bố sục sạo khắp nhà…Đó chỉ là một cơn ác mộng. Chắc chắn thế. Vì tôi vẫn còn đây. Với nỗi kinh hãi chưa hề nguôi ngoai…***Những ngày sống lầm lũi, câm lặng tiếp diễn trong ngôi nhà của chúng tôi. Bố vùi mình vào những trận rượu thâu đêm suốt sáng. Tôi vẫn náu nơi góc tường hôi rình mùi cứt gián và nước đái chuột. Mẹ vẫn tiếp tục nuôi hy vọng về những đứa con khỏe mạnh, lành lặn. Chỉ tiếc tôi không thể làm được điều ấy. Tôi chỉ là hơi thở dài của mẹ, làm mẹ buồn, mẹ khổ. Tốt nhất là mẹ không phải thở dài, nghĩa là mẹ đừng có tôi thì hơn. Nhưng tôi đã sinh ra rồi. Tôi là con của mẹ. Tôi không nỡ rời xa mẹ…***Trộm vía em trai tròn trịa như một cái bắp ngô khổng lồ vùi trong đống chăn đệm thơm nức sữa mẹ. Nhà cửa từ sáng đến tối nhớn nhác hết cả. Mong ước của mẹ cuối cùng đã được thỏa nguyện. Mẹ sẽ không còn phải nửa đêm nằm ôm ngực, nén hơi thở dài. Mẹ không còn chập chờn những giấc ngủ cùng những mộng mị, và thấp thỏm chờ để mở cửa dìu bố vào nhà trong tình trạng toàn thân chảy ra như sợi bún rữa. Bây giờ thì mọi chuyện đã thay đổi rồi. Tối nào bố cũng ở nhà. Bạn rượu theo bố về nhà và chuyển sang món cờ tướng. Có những trận cờ kéo dài đến nửa đêm chưa phân thắng bại, trong khi mẹ đã buồn ngủ rũ rượi ra rồi. Dù sao thế vẫn còn tốt chán. Chính em bé đã giúp mẹ thay đổi cuộc đời. Mẹ đã bớt thở dài. Mẹ cười nhiều hơn. Tôi thích nhất là được nhìn nụ cười của mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng ngời như ánh nắng buổi sớm. Mẹ có biết điều ấy không?Từ khi có em bé, mẹ chuyển sang nằm ở giường bên. Chiếc phản cũ của ông nội, nơi mẹ và tôi ngày xưa hay nằm được kê xích vào trong góc. Mẹ xếp đầy quần áo, khăn tã của em bé trên đó để dễ lấy. Tôi thích sự bề bộn mới mẻ này. Nó khiến cho chỗ ẩn náu của tôi trở nên ấm áp hơn.Tôi chờ mỗi ngày mới bắt đầu, để được nhìn mẹ và em bé. Trộm vía, em bé lớn phổng lên mỗi ngày, như thể một quả bóng được tiếp thêm hơi. Hai má em đỏ hồng như cánh đào. Hai mắt đen nhưng nhức, thao láo nhìn vào mọi ngóc ngách trong ngôi nhà, vừa tò mò, vừa lạ lẫm. Không mất quá nhiều thời gian để em phát hiện ra tôi đang âm thầm náu trong góc nhà ẩm tối. Mắt em tròn xoe, ngơ ngác. Em nhìn tôi như muốn hỏi “Ai đấy?”. Mẹ bế em lại gần tôi, thầm thì: “Chị bé đấy! Em chào chị bé đi”.Dường như vẫn ngạc nhiên về sự xuất hiện của “chị bé”, em bé chằm chằm nhìn tôi. Nhưng em không chơi lâu với tôi được. Em lăn ra ngủ sau khi bú no sữa mẹ. Tranh thủ lúc em ngủ, mẹ ngồi vuốt từng chiếc tã thơm mùi nắng, gấp lại thật vuông vắn. Mẹ khua bớt mạng nhện giăng trên đình màn. Mẹ tra dầu vào bản lề cửa cho đỡ cọt kẹt.Xao xác từ sáng đến chiều, với hàng trăm việc không tên, một ngày của mẹ sẽ trôi qua thật nhanh. Buổi tối, mẹ luôn là người sau cùng đi ngủ. Mẹ lo đóng cửa rả, xếp lại cốc chén ngả nghiêng trên bàn cho gọn lại, sau đó mới lục xục chui vào màn, dọi muỗi đến khi yên tâm không có con nào ẩn nấp trong màn, mẹ mới chịu tắt đèn, nằm xuống, kết thúc một ngày bận rộn. Từ góc của mình, tôi thấp thỏm chờ tới lúc đèn điện phụt tắt. Trong tích tắc căn nhà như bị thả rơi vào một vùng tối châng lâng, mơ hồ. Nhưng tôi vẫn cảm nhận rất rõ mùi mẹ nồng nã ở giường bên. Này là mùi mồ hôi vẫn còn rịn trên cổ. Này là mùi sữa em bé ti làm rớt ra vạt áo. Này là mùi dầu gội đầu vẫn còn vương vất trên tóc. Tất cả quyện thành mùi của mẹ. Tôi thèm làm sao cái cảm giác được rúc vào giữa cái mùi nhưng nhức ấy mà ngủ. Đằng này, cách nhau có mấy bước chân…Tôi không thể giành được mẹ. Tôi không có quyền giành mẹ. Tôi là sản phẩm bị lỗi của tạo hóa....

Văn bản "Cuộc chia tay của những con búp bê" phê phán những bậc làm cha mẹ, chỉ nghĩ cho bản thân, không lo cho con cái, chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ trong gia đình mà dẫn đến ly hôn. Họ không biết rằng, khi bố mẹ như vậy thì ảnh hưởng rất nhiều đến con. Ảnh hưởng đến tinh thần, thiếu đi tình cảm gia đình, tình cảm từ cha mẹ, anh em. Hay như Thủy trong văn bản này, bạn sẽ không còn đi học nữa, bạn phải nghĩ học ra chợ bán hoa quả. Điều đó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của bạn. Qua văn bản trên, chúng ta nên biết tổ ấm gia đình là thứ vô cùng quý giá, quan trọng và thiêng liêng, chúng ta nên tự bảo vệ và giữ gìn nó.
#Riin

Mời bạn tham khảo
Trong cuộc đời mỗi người ngoài tình cảm gia đình còn có tình cảm bạn bè. Đó là một thứ tình cảm vô cùng quý giá, nó có thể giúp người ta vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống, hơn nữa đó còn là chỗ dựa tinh thần giúp ta quên đi những nỗi buồn, những vất vả khó khăn trong cuộc sống.Khi thấy bạn làm điều gì sai trái, họ sẽ không bao che mà góp ý để bạn sửa chữa lỗi lầm. Tình bạn cao đẹp ấy được thể hiện ở những hành động tốt đẹp, đáng quý trong cuộc sống. Mỗi khi ta buồn, ta vui đều luôn có bạn bên cạnh sẻ chia niềm vui, nỗi buồn. Bạn luôn là người đã ở bên ta , sát cánh cùng ta vượt qua rào cản của cuộc đời, giúp bạn thoát khỏi ma túy, tệ nạn xã hội. Trong học tập, khi bạn bị điểm thấp, người bạn ấy luôn quan tâm, giúp đỡ bạn tiến bộ. Khi bị mọi người xa lánh, tránh né, người bạn thân của bạn sẽ không ngần ngại đến bên, mỉm cười và nói : " Có tớ ở đây ! Đừng bận tâm về họ ." khiến bạn như tìm thấy động lực. Nhưng bên cạnh đó, có những người chỉ biết lợi dụng vào một mục đích của cá nhân như : xúi giục bạn làm những điều sai trái, những điều xấu làm bạn không biết đâu là đúng, đâu là sai,... Khi bạn gặp khó khăn , họ đang ở đâu ? Họ chỉ biết khoanh tay đứng nhìn mà không giúp bạn. Chính vì vậy, trong cuộc sống không phải ai cũng đều có một tình bạn đẹp, bền chặt mà ta cần phải" chọn bạn ". Khi đã có được một người bạn tốt thì ta cần biết dang rộng vòng tay,nối kết tình bè bạn và phải luôn nhớ rằng : Tình bạn-đó là niềm hạnh phúc lớn lao của mỗi con người.

Tham khảo:
Tình bạn cao cả vượt qua mọi vật chất của cụ Nguyễn Khuyến qua bài thơ ''Bạn đến chơi nhà'' em cảm thấy tình bạn là tình cảm trong sáng và quý giá được thể hiện qua một tình huống khó xử là nhà của cụ cái gì cũng có nhưng chúng đều không sử dụng được để bạn thông cảm cho hoàn cảnh của mình rồi hạ một câu kết "Bác đến chơi đây, ta với ta" để ngụ ý rằng người bạn của Nguyễn Khuyến đến đây để chơi với tác giả, khẳng định tình bạn là cao cả, là trên hết vượt qua mọi vật chất. Tác giả đề cao tình bạn chân thành qua một cùm từ nhưng nó chứa đựng một tình bạn đậm đà của cụ Nguyễn Khuyến đối với người bạn lâu ngày đến thăm. Qua bài thơ đó, em đã biết tình bạn là thứ không có gì có thể thay thế được.

Trong cuộc đời, ngoài tình cảm gia đình thiêng liêng và cao đẹp, chúng ta còn có những tình bạn trong sáng và lâu bền. Đó là những người cùng tâm sự, cùng sẻ chia những nỗi buồn niềm vui trong cuộc sống và học tập. Tình bạn là tình cảm giữa những người bạn đồng trang lứa, được xây dựng trên cơ sở hiểu và cảm thông cho nhau, cùng nhau xây dựng tình bạn trong sáng và thân thiết, lâu bền. Tình bạn không chỉ là xuất hiện cùng nhau trong những niềm vui mà cần sẵn sàng giúp đỡ, quan tâm lẫn nhau khi gặp khốn khó. Không vì lợi ích của riêng mình mà “phản bạn”, thay đổi tình cảm với bạn. Trong cuộc sống, có những tình bạn khiến chúng ta thật xúc động và ngưỡng mộ. Là chàng trai đã tám năm không quản nắng mưa cõng bạn đến trường hay những người bạn giúp đỡ nhau học tập thành tài. Nhưng có không ít người kết bạn chỉ vì vụ lợi, lợi dụng để đạt được mục đích của bản thân. Vì vậy, “chọn bạn mà chơi” là lời khuyên cho mỗi chúng ta, bởi có những người bạn tin tưởng và chân thành bên cạnh sẽ giúp chúng ta có thêm người đồng hành trong suốt cuộc đời.

Tham khảo:
Ý 1:
Ý 2:
Văn bản 'Đức tính giản dị" đã cho người đọc cảm nhận một cách chân thực nhất vẻ đpẹ của đức tính giản dị trong phong cách của Bác. Phẩm chất cao quý ấy vẫn được giữ vẹn nguyên qua chặng đường 60 năm hoạt động, một sự nhất quán giữa đời hoạt động chính trị lay trời chuyển đất với đời sống bình thường vô cùng giản dị và khiêm tốn của Hồ Chủ tịch. Giản dị thể hiện trong lối sống qua bữa ăn, nơi ở, việc làm và giản dị trong quan hệ với mọi người. Bác quý trọng kết quả sản xuất của con người, quý trọng người phục vụ. Gianr dị trong quan hệ với mọi người: việc gì tự làm được thì Bác không cần người giúp, người phục vụ rất ít. Dù bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn luôn dành thời gian quan tâm, thăm hỏi chiến sĩ, đồng bào. Trong lời nói, giản dị thể hiện ở sự ngắn gọn, dễ nhớ, có sức tập hợp và lôi cuốn mạnh mẽ. Đây thực sự là phẩm chất cao quý tuyệt đẹp của đời sống thật sự văn minh mà mọi người cần noi theo gương sáng của Bác.
Nữ nhà văn Phong Điệp có nhiều truyện ngắn về thân phận người đàn bà. Những truyện ngắn hay của Phong Điệp như “Người phía bên kia đường”, “Vườn hoang”, “Kẻ dự phần”... đem đến cho người đọc, người nghe những cảm xúc chân thực về đời sống và con người được bao trùm bởi trái tim ấm nóng và yêu thương. Truyện ngắn “Không thể cất lời” là một truyện ngắn khá buồn với nhiều chi tiết đầy ám ảnh về kiếp người.
Tôu còn tưởng Phong Điệp là con trai cơ mà :)))