" Niềm vui sẽ được nhân lên, nỗi buồn sẽ vơi đi nếu được cảm thông, chia sẻ "

Bạn thử tưởng tượng xem, nếu một ngày nào đó, các bạn có nỗi buồn nhưng không có ai để chia sẻ, bạn sẽ cảm thấy thế nào ?

Các bạn ạ, việc chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn sẽ giúp chúng ta vui hơn, thoải mái hơn. Nếu bạn nghĩ rằng việc đó không quan trọng, thì đó là hoàn toàn sai. Chúng ta không chỉ cần người thân để chia sẻ, chúng ta còn cần cả bạn bè nữa. Tuy nhiên việc chia sẻ với ai không quá quan trọng, quan trọng là ta cần một nơi để nhân lên niềm vui và trút bỏ đi nỗi buồn. Nhất là những nỗi buồn cần được trút bỏ, được mọi người cảm thông và chia sẻ, đưa ra giải pháp để giải quyết nỗi buồn ấy. Và sẽ chẳng có liều thuốc nào chữa lành được nỗi buồn cả. Chính vì vậy, chúng ta luôn cần phải quý trọng những người luôn cảm thông về nỗi buồn của mình nói riêng và của người khác nói chung. Hãy thử nghĩ xem, nếu không có họ, liệu chúng ta có vui vẻ được như ngày hôm nay. Và đoạn trích trên của tác phẩm " Vừa nhắm mắt vùa mở cửa sổ " của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần đã nói lên hết điều đó. Nhớ nhé : nỗi buồn không phải do chúng ta gây nên, nên việc có nỗi buồn là chúng ta không có lỗi, điều đó không hề đáng trách.

Kết bài, hãy nhớ rằng : một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Hãy luôn đặt một nụ cười trên môi để chiến đấu vượt qua nỗi buồn nhé. Làm được điều đó là bạn đã vượt qua được chính mình rồi !

Đỗ Nhật Linh