Tôi nhớ đến một lời tâm sự đầy cảm động “ Ngay cả những cánh hoa bồ công anh nương theo gió cũng có hành trình riêng của mình”. Số phận đặt ta lên những cơn gió khác nhau. Trên hành trình theo những cơn gió tìm đến những chân trời mới, không thiếu những khó khăn thách thức được Thượng đế an bài. Để đôi chân luôn vững bước ta cần phải học được cách chấp nhận thử thách và thay đổi để thích nghi với nghịch cảnh. Câu chuyện về dải san hô từ New Guinea đến Úc của Steve Goodier trong “sự giàu có của tâm hồn” đã giúp tôi thấm nhuần giá trị của bài học ấy và trang bị cho mình thêm vốn sống sẵn sàng khởi hành trên những chặng tiếp theo.
Câu chuyện là cuộc trò chuyện giữa du khách và một người hướng dẫn viên. Du khách thắc mắc tại sao phần san hô phía eo biển nhợt nhạt còn phần bên ngoài lại nhiều màu sắc. Người hướng dẫn viên đáp lại do phần eo biển không chịu tác động nào, còn phần ngoài thì luôn đối đầu với mọi thử thách từ sóng gió nên chúng phát triển tốt hơn. Câu trả lời đơn giản nhưng lại bao hàm bài học nhận thức về vai trò của những thử thách tìm đến với ta trong cuộc sống không phải lúc nào cũng để lại một vết thương âm ỉ mà đau để trưởng thành.
Đâu có ai sở hữu một cuộc đời bằng phẳng êm đềm như một mặt hồ tĩnh lặng mà luôn có sự hiện diện những con sóng dưới lòng sâu trực chờ cơ hội dâng trào nuốt trọn con mồi. Thử thách là những con sóng giấu mình đó. Khi chúng tới một cách bất ngờ, con người dễ dàng buông giáp đầu hàng với số phận. Những thử thách đâu phải cũng là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực? Thử thách đi kèm với nguy cơ song trong mối nguy còn có cơ hội mới. Bạn có thể hỏi tất cả người trưởng thành trong thiên hạ có bao giờ họ “lớn” lên nếu trong từ điển của họ không có “thử thách”. “Ở trường học, chúng ta được dạy một bài học sau đó kiểm tra nhưng ở trường đời chúng ta phải làm bài kiểm tra sau đó tự rút ra bài học”( Trấn Thành), thử thách là một phần của bài kiểm tra của trường đời dành cho ta. “Ngay từ lúc bắt đầu chẳng bao giờ dễ dàng vì chúng cũng đều là lần đầu tiên sống cuộc đời này” ( Trích “Dám thành công”) nhưng đừng nhìn vào nỗi đau nó để lại hãy nhìn xem chúng ta đã học lĩnh hội điều gì từ đó. Chúng ta tích lũy được nhiều kinh nghiệm làm giàu cho vốn sống của mình, từng bước hoàn thiện quá trình phát triển bản thân. Nó dạy ta biết cách sinh tồn sau khi bước ra khỏi vùng an toàn vốn có để khám phá thế giới trên nhiều bình diện khác nhau. Tinh thần được rèn luyện qua mỗi thử thách là một ý chí thép, dù phía trước có bao chông gai ta vẫn dũng cảm tiến bước. Rồi một ngày chúng ta cũng như rạn san hô ngoài kia “phát triển tốt hơn, mạnh mẽ hơn, sinh sôi nhanh hơn”. Đúng như Thomas Edison từng nói “ Bạn sẽ khám phá ra chính mình ở một bậc cao hơn sau mỗi lần vượt qua nghịch cảnh”. Chính nhà bác học ấy đã thành công khi đương đầu với thử thách khó khăn để đưa thành tựu khoa học của mình vươn ra thế giới. Vượt qua nghịch cảnh khó khăn cũng là cách để con người khắc dấu ấn tên tuổi của mình lên trang viết cuộc đời.
Nếu chúng ta đều chọn giống như san hô ở phía eo biển kia được bao bọc trong một vùng an toàn thì sẽ ra sao? Chúng ta cũng sẽ giống như rặng san hô ấy” nhợt nhạt và thiếu sức sống”. Liệu đó có phải là cuộc đời chúng ta đang sống đúng nghĩa hay chỉ cố giữ lại một chút hơi tàn? Câu chuyện về hai rặng san hô cũng làm tôi nhớ đến câu chuyện “Hai con bướm” trong chương trình “Quà tặng cuộc sống”. Con sâu tự mình thoát xác sẽ trở có đôi cánh bay đi khắp chốn, nhưng con bướm nhờ sự trợ giúp của con người rời khỏi chiếc kén sẽ không bao giờ có được đôi cánh của riêng mình. Thử thách là điều tất yếu, hãy coi đó là một phần trải nghiệm trong hành trang trưởng thành. Mọi thử thách luôn là cây cung vững chắc để bắn chúng ta lao nhanh về đích.”Quả trứng vỡ ra từ bên trong là sự sống, vỡ ra từ bên ngoài là thức ăn”. Bạn để chọn trở thành sự sống mới hay thức ăn cho người khác khi thử thách tìm đến bạn?
Dù chỉ là câu chuyện ngắn đơn giản như những cuộc hội thoại trong đời sống như nhà văn đánh thức suy nghĩ của những người du ngoạn trên những trang sách về giá trị khi chúng ta dấn thân vào những thử thách. Tôi cho rằng chúng ta - những con người được ban quyền năng phát triển không bị ràng buộc bởi bất kỳ giới hạn nào, không nên sống như con tằm tự phong bế mình trong cái kén an toàn không dám đương đầu với thử thách. Chúng ta có thể thay đổi để trở thành những con lật đật bền bỉ, dù bị đẩy ngã bao lần cũng có biết cách trở về vị trí cân bằng. Than chì và kim cương đều hình thành từ Cacbon nhưng kim cương bị nén và chịu áp suất lớn hơn than chì rất nhiều mới có được cấu trúc hoàn hảo. Đừng để thử thách đánh bại ta, hãy biến nó thành động lực nâng ta tới những tầm cao.
Bình luận (0)