Đôi khi chúng ta nhìn cuộc sống chỉ là một guồng quay vội vàng mà quên mất ta còn có “chất vàng ròng” quý giá - những giây phút để tận hưởng hạnh phúc trong đời. Mỗi lần thấy bản thân mỏi mệt tôi lại nhớ đến câu nói “Cuộc đời ngon như một ly cocktail”, điều quan trọng là “Chúng ta chọn cho mình ly cocktail như thế nào?”. Mỗi người một quan điểm nhưng tôi xin chọn pha cho mình cocktail có vị ngọt, đắng của đời và màu sắc đa chiều của cuộc sống. Vị ngọt là những hạnh phúc góp nhặt từ niềm vui ta trải nghiệm mỗi ngày. Dư vị ngọt ngào ấy vun đắp cho mảnh đất tâm hồn luôn dồi dào sức sống. Nhưng có ngọt, sao có thể thiếu đi “đắng”? Giống như trong cocktail, vị đắng xuất hiện để dung hòa các vị còn lại, nó đóng vai trò là yếu tố cân bằng mùi vị tạo nên thức uống đắng nơi đầu lưỡi nhưng ngọt dịu bên trong.Đời vì vậy cũng cần phần “đắng” mới vẹn toàn.Vị đắng luôn khó ăn và khó để chấp nhận dựng dạy ta cách tiến xa hơn. Có mũi tên nào được bắn lên phía trước mà chưa từng bị kéo về phía sau, có người nào trưởng thành khi chưa nếm trải cái “đắng” của đời ? Vị đắng xuất hiện trong cuộc đời như cái cung làm động lực cho ta lao nhanh hơn đến những giấc mơ hoài bão. Một nhà văn tôi vô cùng ngưỡng mộ đã dạy cho tôi điều ấy chính là Christian Andersen. Xuất thân thấp hèn, từng bị chế giễu là xấu xí, bị khinh thường vì nghèo khổ phải làm đủ mọi nghề để kiếm kế sinh nhai. Có lẽ nhờ vào những ‘trái đắng” ông nếm trải trong đời sau này mới có thể hái ra trái ngọt của riêng. Và hậu thế biết đến tên tuổi của ông là “ông vua truyện cổ tích” người thắp lên ước mơ cho mọi trẻ em trên thế giới. Cuộc sống bung toả với mọi loại sắc màu tôi không muốn ly cocktail của mình chỉ có hương hay tồn tại với hai màu đen trắng nhạt nhoà mà phải là sự cộng hưởng giữa hai gam màu nóng lạnh. Mọi sự cuộc đời lên xuống theo hình chữ sin sắc độ màu cũng vì thế sẽ thay đổi. Nếu màu nóng quá nhiều sẽ gây chói mắt, nếu chỉ toàn màu lạnh sẽ khi nhìn vào chỉ thấy nỗi buồn ngự trị. Tôi sẽ sống với nhiệt huyết lớn nhất pha “gam nóng” vào ly cocktail đầy màu sắc rực rỡ nhưng cũng không quên cho mình những “khoảng lặng”- gam màu lạnh để dừng lại cho tâm hồn những giây phút bình yên trong cái tốc độ biến thiên vội vàng của cuộc sống. Điều quan trọng nhất không phải hương sắc tôi muốn ly cocktail ấy do chính mình “pha chế” bằng suy nghĩ của khối óc và trải nghiệm của con tim. Tôi nhớ tạc lòng câu nói “Con người ta sớm muộn cũng nhận ra rằng chính họ là người làm vườn cho tâm hồn và đạo diễn cho bộ phim của cuộc đời họ” (Giem Alen). Chúng ta là người viết tên mình lên cuộc đời cũng chỉ có ta mới biết điều gì là phù hợp nhất với bản thân. Những gia vị ban đầu chưa chắc tạo ra hương vị hoàn hảo. Chúng ta là người thưởng thức nhưng cũng là người pha chế. Ta có thể điều chỉnh mọi thứ để thoả mãn chính bản thân nên hãy để ly cocktail của bạn dù là màu gì, hương vị thế nào cũng là thứ men say “độc nhất”. Dù bạn là ai, đừng quên rằng bạn là bartender pha chế ly cocktail mang mĩ vị cuộc đời dâng tặng bản thân thưởng thức. Hãy làm nên hương vị độc đáo mang “thương hiệu” của riêng mình.