Trong cuộc sống,mỗi người sẽ một con đường riêng,lối đi riêng và những quyết định khác nhau.Nhưng chắc chắn,không có con đường nào bằng phẳng hoàn toàn cả cũng như ở thời đại kĩ thuật số này ,sự "ổn định" và "an toàn" chẳng tồn tại.Cũng như phần san hô trong câu chuyện trên,phần nằm trong biển lặng thì trông nhợt nhạt và thiếu sức sống còn phần san hô nằm ngoài thì phải chịu đựng thử thách từ sóng gió báo bùng hàng ngày nên trở nên nhiều màu sắc và tràn đầy sức sống.
Sinh ra ở trong vùng biển lặng,có phải phần san hô có thật sự may mắn vì không phải đối mặt với quá nhiều khó khăn? Có thể,nếu như phần san hô ở phía ngoài có thể lên tiếng chắc chắn lúc nhỏ sẽ có nhiều cây hô hào bất công bởi đều là san hô nhưng phần san hô kia thì một chút gian khổ đều không có,còn phần này thì luôn phải chịu sóng gió bão bùng hàng ngày,phải liên tục thay đổi,phải thích nghi với môi trường .Phần san hô ở trong biển lặng kia một chút nỗ lực cũng không có lại có thể an nhàn sống tiếp.Nhưng sau này,khi lớn lên có lẽ phần san hô còn lại phía ngoài kia sẽ không còn cảm thấy oán trách nữa bởi nó đã trở nên tươi mới và rực rỡ tràn đầy sức sống còn phần nằm trong biển lặng thì trở nên nhợt nhạt,thiếu sức sống,chỉ cần một đợt sóng vô tình đi qua phần biển lặng thì chúng sẽ nhanh chóng tàn lụi,bởi ai dám nắm chắc biển lặng sẽ mãi mãi không có sóng? Mà dù không có sóng thì phần san hô ở biển lặng tuy không cần vất vả chống chọi với môi trường nhưng đồng thời nó cũng rèn dũa cho nó cảm giác an phận và ở mãi trong vùng thoải mái trở nên nhợt nhạt và thiếu sức sống.Có lẽ,từ câu chuyện trên nhiều người liên tưởng đến con người chúng ta.Mỗi chúng ta đều ở vạch xuất phát và thậm chí là đích tới cũng đều là khác nhau vậy nên cách đi của mỗi người cũng không giống nhau.Nhưng cũng giống như đám san hô kia,nhiều người sinh ra trong gia đình có điều kiện vật chất lại trở nên lười biếng và nằm mãi một chỗ không tiến tiếp,còn những người sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn vì phải đối mặt với mưu sinh,phải vật lộn với gồng quay cuộc sống nên trở nên trưởng thành và tốt đẹp cũng như kiên cường hơn.Câu chuyện làm em nhớ đến cụm từ "thoát khỏi vùng thoải mái" được nhắc đến rất nhiều đặc biệt là trong những năm gần đây.Trong ấn tượng của rất nhiều người, vùng thoải mái là một cuộc sống an nhàn, ổn định, không phải lo âu cho những ngày sau này.Thế nhưng đằng sau sự “an nhàn, ổn định” ấy cũng là con dao hai lưỡi bởi chỉ khi bạn hoàn thành công việc thì mới không phải lo vấn đề cơm ăn áo mặc nữa.Nhưng để hoàn thành công việc thì không chỉ cần bạn nỗ lực làm việc mà còn cần phải trau dồi kiến thức và chuyên môn.Vậy thì đó có phải vùng thoải mái nữa không? Bởi để đạt được những gì mình mong muốn thì chúng ta cũng phải rèn luyện,cũng phải cố gắng để hoàn thành những công việc.
Em tin rằng sự "sự an toàn,ổn định" không tồn tại kể cả khi sinh ra trong giàu có hay nghèo khó mà chỉ có vùng thoải mái chúng ta không muốn thoát ra mà thôi.Có lẽ sẽ có nhiều người cảm thấy việc sinh ra trong giàu có là sự ổn định và an toàn,là chiến thắng trong cuộc đời vì họ đã thắng ngay vòng đầu thai.Thế nhưng trong thời đại biến đổi trong từng giây này thì chẳng có gì là ổn định cả.Nhất là khi Covid-19 vừa qua,rất nhiều công ty đóng cửa,phá sản ,nhiều người thua lỗ hàng tỷ đồng,nhiều người đã từng giàu có cũng thành tay trắng thậm chí còn phải gồng gánh món nợ khổng lồ.Đương nhiên ,không thể phủ nhận rằng sinh ra trong gia đình có kinh tế thì sẽ có điều kiện tốt hơn để phát triển và có rất nhiều người dù sinh ra trong gia đình giàu có vẫn không ngừng nỗ lực và trau dồi học vấn.Thế nhưng điều đó cũng không có nghĩa là ta thua ở vạch xuất phát thì sẽ mãi mãi không vươn xa được.Mà nhiều khi chính vì sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh khó khăn lại là bàn đạp để chúng ta trưởng thành,kiên định và giỏi giang hơn.Bởi "phía sau không có người chống lưng thì làm sao dám ngã xuống?",bởi vì còn phải gồng gánh thêm người khác nên không thể nào bỏ cuộc được. Les Brown cũng từng nói :"Những điều bạn muốn luôn luôn có thể đạt được; chỉ là con đường tới chúng không phải lúc nào cũng hiển nhiên. Trở ngại thực sự duy nhất trên con đường đi tới một cuộc sống trọn vẹn là chính bạn, và nó có thể là một trở ngại đáng kể vì bạn mang theo mình hành trang của những nỗi bất an và trải nghiệm từ quá khứ." Vậy nên sống thích trong vùng thoải mái là bản năng của con người,chẳng có gì đáng xấu hổ khi thích được thoải mái,an nhàn cả thế nhưng để được sống thoải mái ,an nhàn không lo lắng ngày mai thì trước đó ta phải đủ nỗ lực và bản thân phải trau dồi năng lực.Bởi mỗi nơi mà ta muốn đi đều phải đi qua các ngã đường để đến,bởi mỗi điều mà ta muốn làm đều cần phải có năng lực để làm.Bởi vậy mới nói trong những năm tháng tuổi trẻ,chúng ta nên nỗ lực nhiều hơn để không phải nuối tiếc về sau này.
Có lẽ có nhiều người sẽ cảm thấy rằng,bản thân không đòi hỏi quá nhiều,không ước mơ quá cao xa chỉ cần an ổn là được sống bình yên là được rồi.Trước đây, người ta thường hay nói đời người là một đường chạy marathon, chạy chậm cũng không sao.Hay,phần san hô màu nhợt nhạt cũng đẹp theo cách riêng của nó,không nỗ lực cũng được cảm thấy bản thân vẫn vui vẻ và hạnh phúc là được rồi.Thật ra bản thân em trước đây cũng có suy nghĩ như vậy thế nhưng sau này,em mới nhận ra trong xã hội hiện đại-thời đại mà đang biến đổi từng giờ thì câu nói này đã không còn thích hợp nữa rồi.Bởi lẽ nếu bạn không nỗ lực hết mình vậy thì bạn sẽ bị đào thải,đó chính là quy luật tất yếu của tự nhiên,tuy rằng đau lòng nhưng nó chính là sự thật.Bạn có nhớ năm 2020 khi dịch bùng lên dữ dội,người sáng lập Huawei, Nhậm Chính Phi tuyên bố cắt giảm nhân viên.Ông quyết định sa thải khoảng 7000 nhân viên dù phải bồi thường lên đến 1 tỷ nhân dân tệ và hầu hết trong 7000 nhân viên đó đều đã từ 34 tuổi trở lên.Ở trên mạng vô số người kêu gào công ty bất lương,nhiều người tức giận chỉ trích ,cảm thấy bản thân đã dành gần như cả tuổi trẻ để gắn bó với công ty nhưng lại sa thải một cách nhẹ nhàng.Nhiều người van xin,họ có gia đình,họ cần nuôi không chỉ mình họ.Nhưng mặc kệ trên Weibo họ hùng hổ,hung hăng hay yếu mềm,van lơn,than trách.7000 người đó vẫn bị sa thải,họ đều trở thành người thất nghiệp sau một đêm.Giống như có người từng nói: “Bạn có thể tủi thân, bạn cũng có thể không phục, nhưng bạn đã bị sa thải rồi.”Ông Nhậm Chính Phi chỉ giải thích, Huawei muốn sa thải những nhân viên “không nỗ lực, không muốn làm việc, chỉ thích nằm trên giường đếm tiền.” Bạn có cảm thấy chạy chậm một chút cũng không sao? không nỗ lực nhưng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc là được rồi nữa không? Đó chỉ là một ví dụ nhỏ trong vô vàn những chuyện như vậy,và trong đại dịch,số người thất nghiệp cũng rất nhiều.Bởi vì công ty khi cắt giảm nhân viên sẽ chọn những người không có năng lực nhất,vậy nên thực lực chính là thứ giúp bạn có thể "an toàn,ổn định".Bởi vậy giống như câu nói " Thay đổi khó khăn nhưng thường cần thiết để sống còn." của Les Brown.Dù chúng ta là ai,chúng ở trong vị trí nào,vạch xuất phát của chúng ta ra sao thì chúng ta đều cần phải nỗ lực,kể cả có là san hô trong biển lặng thì chỉ cần phát triển thì cũng có thể đẹp rực rỡ.Thoát khỏi vùng thoải mái của bản thân để trở thành phiên bản tốt nhất,để đi kịp với thời đại không bị tụt hậu phía sau.Nếu là phần san hô ở ngoài biển thì khi học cách thích nghi với môi trường,chịu nhiều sóng gió thì sẻ trở thành san hô nhiều màu sắc,đầy sức sống.Tất cả mọi việc đều không khả thi khi bạn không làm nó, và chỉ "Sự thường xuyên, kiên nhẫn và bền bỉ bất chấp mọi trở ngại, nản lòng và những điều tưởng chừng bất khả thi: Trong tất cả mọi việc, nó là sự khác biệt giữa tâm hồn mạnh mẽ và tâm hồn yếu đuối."-Thomas Carlyle .Chọn cuộc sống như thế nào là phụ thuộc ở bạn, một cuộc đời tầm thường hay một cuộc sống tươi đẹp nhờ sự nỗ lực không ngừng là lựa chọn của mỗi người nhưng xin hãy nhớ rằng chăm chỉ chưa bao giờ là muộn và cuộc sống luôn tôn vinh kẻ mạnh và đào thải kẻ yếu.
Câu chuyện trên có lẽ đã cho chúng ta nhiều bài học đắt giá .Những những khó khăn và sự thích nghi tuy rằng gian nan nhưng đó là quy luật tất yếu và khi vượt qua ta mới có thể phát triển và thăng tiến. Anonymous cũng từng nói
"Khi của cải mất, chẳng cái gì mất cả
Khi sức khỏe mất, chỉ mất một vài thứ
Khi ý chí mất, chẳng còn gì nữa"
Không quan trong bạn sinh ra ở đâu,hiện tại bạn như thế nào ,gặp bao nhiêu khó khăn chỉ cần có đủ ý chỉ và nghị lực vượt qua những khó khăn và thử thách của cuộc đời thì bạn cũng sẽ gặt hái được những quả ngọt.Nếu đoạn đường trước bạn không đủ cố gắng thì bây giờ cố gắng nhiều hơn,tuổi tác không phải là rào cản mà nó chỉ đơn giản là con số.JK Rowling 32 tuổi mới xuất bản quyến "Harry Potter",ông Tề Bạch Thanh năm 56 tuổi mới có thể trở nên nổi tiếng khi thay đổi phong cách vẽ tranh.Hãy nhớ rằng, bạn không kém hơn bất cứ ai dù xuất phát điểm của bạn như thế nào.Cuộc sống hiện tại không như ý hay gặp khó khăn đơn giản chỉ vì mọi người đều có múi giờ riêng để phát triển và ai cũng cần phải trải qua để trở nên giỏi giang hơn.Nếu so sánh hoàn cảnh làm bạn tiêu cực thì hãy nghĩ đến phần san hô ở phía ngoài biển kia, bạn chỉ cần sống trọn vẹn từng khoảnh khắc trong múi giờ của riêng mình,nỗ lực thích nghi với hoàn cảnh và tỏa sáng bởi năng lực của bản thân là đủ rồi.Bên cạnh đó,chúng ta cần phê phán những lối sống đổ lỗi cho số phần,vùi dập thành quả của người khác ,thường tiêu cực không nỗ lực nhưng muốn có thành quả tốt,lười biếng,bỏ bê công việc của bản thân.Cuộc sống sẽ để lại những trái đắng cho những người lười biếng như vậy,và mong bạn đừng như con ếch trong nồi nước ấm,khi biến cố ập đến, mới nhận ra đáng lẽ mình nên nhảy ra ngay từ đầu.Ddừng để việc đáng lẽ trong độ tuổi nên phấn đấu thì lại lựa chọn an nhàn, chúng ta trông thì có vẻ là may mắn,không muồn phiền, nhưng thực ra lại vì vậy mà đánh mất đi thanh xuân quý báu nhất của mình.Giống như Stefan Zweig nói: “Tất cả những món quà do số phận ban tặng đều đã âm thầm được định giá.”Và cái giá của sự ổn định thường là đắt nhất bởi nó thường đau thương nhất.Đừng đi ngủ rồi tưởng là cả thế giới cũng đang nằm mơ giống mình để rồi khi tỉnh dậy mới phát hiện ra, những người vẫn luôn miệt mài chạy sớm đã thay đổi thế giới của họ từ lâu.Có một câu nói rất hay của Helen Keller mà em vẫn luôn ghi nhớ:"Sự phong phú tuyệt diệu của trải nghiệm sẽ mất đi đôi chút phần thưởng niềm vui nếu không có giới hạn để vượt qua. Thời khắc lên tới đỉnh núi sẽ chẳng tuyệt vời được bằng một nửa nếu không phải đi qua những thung lũng tối tăm".Từ hôm nay,bạn là phần san hô trong biển lặng cũng được,ngoài biển chịu nhiều sóng gió cũng được chỉ cần nhớ vươn lên là được.Khi mọi chuyện quá khó khăn thì chậm một chút cũng được,tiến về phía trước là được.Nếu bạn đang ở trong thung lũng tối tăm không biết nên đi như thế nào,đang gặp sóng gió thì đừng sợ,chỉ cần thích nghi với hoàn cảnh,bạn cũng sẽ giống như phần san hô ngoài biển kia ,tỏa sáng rực rở nhiều màu và tràn đầy sức sống khiến người ta phải ngoái nhìn.
Bình luận (0)